Những Hội Chứng sau “Phản Loạn 1-11-1963”.


Nguyễn Văn Lục

Gần một nửa thế kỷ trôi qua, tính từ ngày 2-11-1963 sau cái chết của TT Ngô Đình Diệm. Những uẩn khúc về cái chết ấy và những sự việc liên quan đến chế độ đệ nhất công hòa miền Nam VN vẫn là đề tài “nóng”, gây ra tranh cãi trong cộng đồng người Việt hải ngoại.
> Đó là một điều không bình thường.
> Điều không bình thường ấy là do tất cả những người trong cuộc từ chính giới Mỹ, các tướng lãnh đều che dấu sự thật. Hay không dám nói sự thật.
> Máu của TT Diệm đã chảy ra. Cũng như máu của bất cứ ai đã chảy ra thì cũng chỉ duy nhất có một mầu đỏ mà không thể có mầu nào khác.
> Nếu nó có mầu khác vì người trong cuộc cố tình che dấu và đổi mầu máu.
> Vì thế, một số những người viết lại về biến cố 1-11-1963 từ trước tới nay đều đi lạc mục tiêu hoặc đặt sai vấn đề. Thường họ đi tìm hiểu ai là kẻ trực tiếp giết ông Ngô Đình Diệm-Ngô Đình Nhu hay đại tá Lê Quang Tung mà không đụng chạm tới kẻ chủ mưu, kẻ ra lệnh?
> Bởi vì có thể người ta quên rằng đây là một âm mưu [un complot] đảo chính, lật đổ một chính quyền hợp pháp do một tập đoàn tướng lãnh đứng đầu là Dương Văn Minh và một số phụ tá thi hành lệnh trực tiếp như Mai Hữu Xuân, Dương Hiếu Nghĩavv..
> Nay kẻ cầm dao đâm trực tiếp giết người thì đã bị chết thảm. Nhưng kẻ chủ mưu, kẻ ra lệnh thì như thể kẻ ngoài cuộc.
> Đó là một sai lầm cơ bản trong nhận định và tìm hiểu cuộc đảo chính 1-11-1963, một bất công đối với những người đã chết trong đó kể cả những người như đại úy Nguyễn Văn Nhung.
> Đồng ý là nay máu những người chết có thể bị người ta đổi mầu. Nhưng may thay xác chết bao giờ cũng là nhân chứng cuối cùng tố cáo tội phạm và đồng lõa.
> Xác chết ông Diệm và Nhu tố cáo cho thấy họ bỊ đánh đập dã man trước khi bị giết. Viên trung úy chỉ huy trưởng bệnh xá bộ Tổng tham mưu lúc bấy giờ là trung úy y sĩ Huỳnh văn Hưỡn đã khám nghiệm hai tử thi và đã chứng nhận xác ông Diệm có nhiều vết bầm. Xác ông Nhu thì bị đâm nhiều nhát. Hai tay của họ thi bị trói quặp sau lưng.
> Trích Trần Nhã Nguyên, Lịch sử Việt Nam 1940- 2007, trang 335. Trích lại trong Những ngày cuối cùng của Tổng Thống Ngô Đình Diệm, trang 476
> Kết luận là họ bị đánh đập, có thể là tra khảo tàn nhẫn trước khi bị bắn chết. Đây là điều tối quan trọng trong cái chết còn nhiều bí ẩn của hai ông Diệm-Nhu.
> Phần đông chỉ được nhìn thấy một bức hình duy nhất, hình ông Ngô Đình Diệm bị trói tay, kê đầu trên một cái chậu và mặt mũi bầm tím ..
> Thiếu úy Nguyễn Văn Trinh, bị động viên và là nhân viên phòng 6 bộ Tổng Tham Mưu có cho hay là, ông xem được một bức hình đăng trên tờ báo quân đội của Mỹ, tờ Stars and Stripes hình chụp ông Diệm- Nhu bị đem ra khỏi xe và để nằm ở ngay tại cột cờ bộ Tổng Tham Mưu, sau đó được đem vào một nhà sét, chứa đồ, khu nhà của bộ chỉ huy quân cảnh.[Chi tiết này có thể kiểm chứng được nếu một số sĩ quan hiện nay còn sống xác nhận hoặc có thể tìm lại được bức hình này trên tờ báo Mỹ]. Riêng tướng Lê Minh Đảo[ điện thoại ngày 25-11-2010] cho hay, ông không ra nhìn hai xác chết khi được chở về nên không thể xác định các chi tiết vừa nêu trên.
> Nay nhìn lại hình dạng hai xác chết, cách họ chết, cách họ bị đối xử là bằng chứng tố cáo những kẻ đã giết họ.
> · Hội chứng về một thủ đoạn âm mưu[Théorie du complot]
> Cuộc đảo chính 1963 nay nhìn lại cho thấy nó vượt ra ngoài khuôn khổ pháp lý. Người Mỹ có thể chỉ thực thi dân chủ ở nước họ. Nhưng khi xuất cảng khái niệm dân chủ, tự do thì món hàng ấy trở thành món hàng giả. Họ đã đứng sau “đạo diễn” và “bảo kê” cho một âm mưu đảo chánh phi pháp luật, phi dân chủ. Nếu âm mưu đó thành đạt thì nó biến thành “cuộc cách mạng”. Nhưng giả dụ nó thất bại thì các tướng lãnh trên trở thành những kẻ phản loạn.
> Vì thế, chính tướng lãnh không ai tin ai. Trong cuộc phỏng vấn ông Cao Xuân Vỹ trong cuốn Những huyền thoại & sự thật về chế độ Ngô Đình Diệm, Vĩnh Phúc viết lại lời cụ Cao Xuân Vỹ Như sau:” Ngay từ lúc 4 giờ sáng ngày 2/11/63,Trần Thiện Khiêm đã biết hai ông Diệm Nhu không còn ở trong dinh Gia Long, nhưng không nói cho phe Dương Văn Minh biết. Tôn Thất Đính án binh bất động, hễ thắng nhận công, nếu thua trình cụ” Con không làm gì”.[...]Tướng Đôn nói với ông Cao Xuân Vỹ ”Kêu Đính phải tấn công dinh Gia Long, Đính nói chưa tập trung quân được. Kêu Thiệu trả lời mới có một tiểu đoàn, phải chờ hai tiểu đoàn nữa mới tấn công được. Anh nào cũng “ chờ” cả. Đôn than ở Tổng tham Mưu nóng ruột, nghĩ rằng ông Diệm sẽ đánh lên ...”.
> Trích sách Những huyền thoại& sự thật về chế độ Ngô Đình Diệm, Vĩnh Phúc , trang 318.
> Phần Conein nhận xét về tướng lãnh Việt Nam như sau :” Không một sĩ quan nổi dạy nào dám chỉ huy cuộc tấn công dinh Gia Long. Ngô Đình Diệm lúc đó vẫn còn là một khuôn mặt mà họ kính phục. Không ai muốn chấp nhận sự hổ thẹn để trực tiếp tấn công ông ta”.
> Trích Biến cố chính trị Việt Nam hiện đại, trang 199. Phạm Văn Lưu. Trích lại trong William Rust, Kennedy in Viet Nam, trang 170 New York, News Books Scribners,1985.
> Tiếc rằng ông Diệm đã không cho lệnh đánh, theo tác giả Nguyễn Hữu Duệ.
> Phần người viết có nói chuyện với tướng Tôn Thất Đính [ trung tuần tháng 7-2010] thì tướng Đính cho rằng ông có nhiệm vụ ngăn chặn quân của Huỳnh Văn Cao có thể về cứu giá như lần trước. Ông không trực tiếp tấn công Dinh Gia Long.
> Phần tướng Nguyễn Khắc Bình[22-2-2008] qua điện thoại [lúc đó tướng Bình là trung tá tham mưu trưởng sư đoàn]có cho biết là đại tá Nguyễn Văn Thiệu cứ chần chờ để chờ tin tức rõ ràng, vì thế, bộ tham mưu sư đoàn do trung tá Nguyễn Khắc Bình được lệnh nằm chờ ở Bến Lức thay vì tiến về Sài Gòn,
> Vì là một âm mưu đảo chính nên tính cách phi pháp của cuộc đảo chánh tự nó giết nó. Vì chỉ ba tháng sau, một âm mưu đảo chánh khác hình thành và những tướng lãnh của cuộc cách mạng tháng 1-11 trở thành mục tiêu của cuộc “chỉnh lý”. Và cứ thế các biến động liên tiếp xảy ra trong ba năm, được gọi là “ ba năm xáo trộn”.
> Càng có nhiều xáo trộn thì ý nghĩa cuộc đảo chánh “1-11-1963” càng mất giá.
> Nếu ông Diệm chấp nhận cho Lữ Đoàn liên binh phòng vệ phủ tổng thống đánh trả thì như lời tướng Đôn xác nhận với ông Cao Xuân Vỹ: Thì tôi thua .
> Trung tá Nguyễn Cao Kỳ trách nhiệm phần vụ nếu thất bại sẽ dùng mấy chiếc Dakota của Liên Đoàn vận tải để đưa các các tướng tá qua Thái Lan.
> Việc âm mưu này được tính toán, tổ chức, lôi kéo, mua chuộc, hứa hẹn nhiều người cùng tham dự thì việc đổ tội cho mình Nguyễn Văn Nhung liệu có chấp nhận được không? Những xác chết đó chết do một âm mưu bất chính, phi pháp luật chẳng khác gì một vụ thủ tiêu hay ám sát nên ngay từ đầu họ đã bắt buộc phải che dấu, dàn dựng và sẵn sàng nói dối.
> Họ đã dối trá ngay từ đầu. Họ đã im lặng trong nhiều năm cho đến tận ngày hôm nay và sự che dấu ấy biến cuộc “cách mạng 1-11-1963” thành một cuộc âm mưu theo đúng quy luật của Théorie du complot. Tổ chức quân đội với tinh thần người lính không bao giờ thất trận trở thành từa tựa như hệ thống băng đảng thanh toán không để lại dấu vết.
> Vì thế, chưa vội nói đến tính chất chính đáng hay không chính đáng của cuộc cách mạng 1-11-1963. Nhưng việc che dấu tất cả sự thật cho đến bây giờ gây ra biết bao lời đồn trái ngược, thị phi và những hệ lụy từ đó.
> Việc che dấu đó, không ai nhận mình ra lệnh giết hai ông Diệm-Nhu chính là vết nhơ đáng nói nhất của ngày 1-11-1963.
> Âm mưu ấy ngay từ đầu đã có sự dối trá.
> Sau khi Nhà Trắng nhận được tin hai ông Diệm Nhu đã chết, bộ ngoại giao Hoa Kỳ chỉ thị cho Cabot Lodge. Cabot Lodge đã chỉ thị cho Conein gặp tướng Minh mà mục đích là mắng cho Minh một trận[ chữ dùng trong tài liệu là to scold Minh, theo nghĩa từ nguyên mắng, la rầy như mắng một đứa trẻ con phạm lỗi]. Trung tá mắng trung tướng thì nhân cách, vị thế trung tướng là gì?
> - Ông Minh: Họ đã tự tử
> - Conein: Ở đâu?
> - Ông Minh: Thì ở trong một nhà thờ.
> - Conein: Này, ông nghe tôi đây, đó là công việc của các ông, nhưng tôi phải nói cho ông biết rằng với tư cách một người Thiên Chúa giáo. Giả dụ đêm nay, một linh mục làm lễ cầu hồn cho ông ta, mọi người sẽ hiểu ông Diệm đã không tự tử Câu chuyện ông kể khó ai tin được.
> - Ông Minh: Thế ông có muốn nhìn xác ông ấy không?
> - Không, một người trên một triệu người có thể tin câu chuyện của ông. Và nếu câu chuyện đổ bể, tôi không muốn bị coi là đã tiết lộ tin này.
> Trích Viet Nam, A History, Stanley Karnov, trang 311
> Lần đầu tiên trong lịch sử, hai xác chết tự tử mà tay bị trói quặt ra sau lưng ..Điều này cho thấy họ quýnh quáng, hoảng hốt nói bừa.
> Sự đồng lõa trong trong âm mưu đi đến chỗ phải hạ sát ông Diệm đã đẩy mọi người trong cuộc vào tình thế phải dối trá hoặc im lặng đôi khi ngoài ý muốn.
> Cả cái đám người “đi rước“ ông Diệm tại nhà thờ Cha Tam đều đồng lõa trong âm mưu này. {Théorie du complot]. Tướng Mai Hữu Xuân, đại tá Dương Ngọc Lắm, Thiếu tá Dương Hiếu Nghĩa, đại úy Phan Hòa Hiệp, đại úy Nguyễn Văn Nhungvv..
> Họ không thể nói không biết gì cả. Tại sao họ phải im lặng?
> Họ phải im lặng vì họ sợ sự thật, họ sợ những người sống và sợ cả những người đã chết.
> Như tướng Kỳ nhận xét : “
> “I was shocked and angry, however, the next day when I learned that Diem and Nhu had been shot to death. [...} It was too late to go back, but with these killings, I lost what little respect I once had for the generals. It showed how fearful they were of maintaining power”
> Trích Buddha ‘s Child, Nguyen Cao Ky, trang 97
> Ông nhận xét thêm: “ The generals must have feared that as long as Diem was alive, he remained a threat to their own power”
> Trích Nguyễn Cao Kỳ như trên, trang 97.
> Và đây là âm mưu mua chuộc, hứa hẹn giàu sang, chức tước :
> “Duệ đấy hả ? Qua là đại tá Quan đây.
> -Dạ thưa đại tá, Duệ đây.
> -Ông Minh hứa là nếu toa theo nữa thì mọi việc sẽ em xuôi, và tránh được đổ máu. Ông Minh sẽ cho Duệ lên đại tá và muốn bao nhiêu tiền cũng cho .. [..] Toa nghĩ kỹ đi Duệ [ Tôi không chắc là đúng 100%, vì lâu quá rồi, nhưng đại ý là như vậy” ‘
> Trích Nguyễn Hửu Duệ, như trên, trang 65-66
> Qua chứng từ sau đây của các nhà báo đã đưa ra bằng chứng cụ thể và đầy đủ của một âm mưu thanh toán người một cách chuyên nghiệp, lạnh lùng và đầy thú tính như sau:
> “Minh proved right. The Ngo brothers gave up at a Catholic Church in Cholon. Bundled into an M-113 armored personnel carrier, their hands tied behind them, the Ngos did not even make it to Joint General Staff headquarters. At a crossroads along the way the vehicle halted. The brothers were cut down by a hail of bullets. The perpetrators were major Duong Hua[Hieu} Nghĩa, an armor officer; and captain Nguyen Van Nhung, General Minh‘s body-guard. Minh lied about the circumstances of these events, and the Vietnamese put out several versions of what happened”
> Trích Lost Crusader, John Prados, trang 127
> Tài liệu trích dẫn trên đây của John Prados chỉ đích danh hai sĩ quan có trách nhiệm trực tiếp giết anh em ông Diệm-Nhu là thiếu tá Dương Hiếu Nghĩa và đại úy Nguyễn Văn Nhung .
> Và đây là chứng từ của nhà báo Stanley Karnov :
> “What occurred after that has been related in various versions, but most details concur. The convoy headed toward Saigon and stopped at a railroad crossing. There, by every account, the assassinations took place. General Don‘s later investigation determined that Nghia shot the brothers point-blank from the gun turret with an automatic weapon while Nhung sprayed them with bullets, then stabbed their bodies repewatedly with a knife. Awahs with blood, the armored car went on, precede by the jeeps, whose passengers had not look back .
> Don and the others officers were stunned when the corpses arrived at headquaters. Barging into Mínhs office, he demanded an explanation; Minh paried him, and Don’s began to insist. At that moment the door opened and Xuan entered. Unware of Don presence, he snapped to attention and said, “ Mission accomplie”
> Trích Viet Nam, a History, Stanley Karnov, trang 310
> Tài liệu của Stanley Karnov xuất hiện sớm sủa nhất 1983 dựa theo nội dung cuộc trả lời phỏng vấn của tướng Trần Văn Đôn cũng xác nhận có hai người trực tiếp giết ông Diệm Nhu là Dương Hiếu Nghĩa và Trần Văn Nhung.
> Đại tá Nguyễn Hữu Duệ cũng xác nhận đại tá Dương Hiếu Nghĩa có nhúng tay vào vụ thảm sát này:
> “Còn thiếu tá Nghĩa, dù ông cố cải chính, nhưng căn cứ vào hành động của ông, cũng như một số nhân chứng, chỉ có những người ngây thơ tới mức ngu xuẩn mới tin là ông đã không nhúng tay vào vụ thảm sát. Ông có nhiệm vụ gì mà vào gặp Tổng thống? Thiếu tá Vũ Quang[ sau lên đại tá] là bạn cũng khóa với tôi, và cũng đã phục vụ ở lữ đoàn một thờii gian, kể với tôi là anh thiếu tá Nghĩa vừa đi vừa lau bàn tay đẫm máu, vào bá cáo với trung tướng Minh[ Anh Quang bây giờ cũng ở Hoa Kỳ] . Một sĩ quan quân cảnh[ tất tiếc không nhớ tên anh], kể với tôi là anh cũng thấy ông Nghĩa lau tay vấy mạu
> Trung tá Nghĩa cũng là một trong những phụ thẩm của tòa án cách mạng đã kết án tử hình ông Ngô Đình Cẩn. Như vậy, cái chết của ba anh em tổng thống Diệm cũng đều do trung tá Nghĩa nhúng tay vào“.
> Trích Nhớ lại những ngày ở cạnh Tổng thống Ngô Đình Diệm, Nguyễn Hữu Duệ, trang 170-171
> Mong là đại tá Dương Hiếu Nghĩa có đủ can đảm lên tiếng một lần về việc này.
> Và sau khi hoàn tất việc lật đổ chế độ ông Ngô Đình Diệm vào đầu tháng 11-1963, ông đại sứ Cabot Lodge đã mời các vị tướng tham gia cuộc đảo chính đến tư dinh để khen ngợi các vị như một vinh danh- chẳng những thế họ đều không một chút hối hận[unrepentant] -cái vinh dự của các vị tướng VN cũng đồng thời là hãnh diện riêng của ông đại sứ- Vài ngày sau, ông Cabot Lodge đã điện về cho TT Kennedy bằng một công điện vắn tắt đầy lạc qua như sau:
> “The prospect now are for a shorter war”
> Trích Viet Nam, a History, Stanley Karnow, trang 311
> Thủ phạm chính là viên đại sứ và một đám tướng lãnh.Tại sao phải đi tìm thủ phạm đâu xa! Tại sao còn thắc mắc về chuyện ai là thủ phạm.
> Và nhận xét đáng giá nhất trong lúc ấy là họ Unrepentant ..Không hối hận gì cả. Họ hãnh diện, họ tự hào. Họ tháo củi xổ lồng, họ cho nhảy đầm bên cạnh xác chết vừa mới được chôn vội vàng.
> Thi hành lệnh giết người xong thì họ được ông chủ Cabot Lodge tưởng thưởng bằng hiện kim. Vậy thì tất cả những ai nhận tiền đều là đồng lõa [Théorie du complot} trong vụ giết hai anh em ông Ngô Đình Diệm.
> Dấu diếm, chạy tội là điều hèn nhát, nhận tiền là một điều dơ bẩn.
> Điều mà trong dịp phỏng vấn cựu tướng Tôn Thất Đính vào trung tuần tháng 7 vừa qua, tại quận Cam. Tướng Tôn Thất Đính đã không ngần ngại gọi: bọn tướng lãnh, chúng nó đều hèn nhát, ham danh và ham lợi. Trong đó may ra ông còn đôi chút kính nể Trần Văn Đôn.
> Đây là câu nhận xét của người trong cuộc trong đó ông tự chửi chính mình.
> Vinh danh ấy đi kèm theo một phần thưởng bằng bằng hiện kim mà bây giờ nói ra như một tủi hổ cho những ai đã ngửa tay ra nhận.
> Cần gì phải kết án họ. Họ tự tay nhận tiền là họ tự kết án, họ tự bôi nhọ chính họ.
> Theo Arthur J. Dommen trong The Indochinese Experience of the French and the American, Conein đã nhét đầy cặp da của ông ta một số tiền để tưởng thưởng cho các tướng lãnh đã tham gia đảo chánh. Vào năm 1971, tướng Trần Văn Đôn đã ra lệnh cho trung tá Phạm Bá Hoa làm một danh sách số tiền mà các vị trên đã nhận được. Tướng Tôn Thất Đính nhận 600.000 ngàn đồng, Lê Nguyên Khang 100.000, Trần Ngọc Huyến 100.000, Phan Hòa Hiệp 100.000, Đào Ngọc Điệp 100.000, Nguyễn Văn Thiệu 50.000,. Còn 1,450.000 giao cho Dương Văn Minh, Lê Văn Kim, Tôn Thất Đính, Nguyễn Hữu Có, Trần Ngpọc Tám, Nguyễn Khánh, Đỗ Cao Trí. Riêng tướng Dương Văn Minh nhận thêm 6000 đôla lấy từ trong cặp da của ông Diệm.
> Trích Arthur J. Dommen, The Indochinese of the French and the Americans, trang 545
> Trong số những người nhận tiền đó, không ai hỏi xem đại úy Phan Hòa Hiệp làm gì mà nhận được số tiền hơn cả đại tá Nguyễn Văn Thiệu.
> Trong khi đó thì tướng Đỗ Mậu đã viết như sau về số tiền của Conein:
> “Cũng cần phải nói rõ rằng số tiền ba triệu đồng Việt Nam do Conein mang đến đã không một tướng lãnh nào hay biết, trừ tướng Đôn. Tướng Đôn không bao giờ trình bày cho Hội đồng tướng lãnh biết có nhận số tiền đó của Conein hay không và nếu có thì đã xử dụng vào việc gì [..] Ước mong tướng Đôn giải tỏa nghi vấn nhỏ này để quân đội dưới quyền quyền ông lúc bấy giờ khỏi mang tiếng và để sự trong sáng của cách mạng khỏi mang một tì vết nào [ Tướng Đôn đã không đề cập đến số tiền này trong Hồi ký của ông”
> Trích Hồi Ký Hoàng Linh Đỗ Mậu, Tâm sự tướng Lưu vong, trang 619.
> Và chắn hẳn khó có ai có có bàn tay sạch sau khi đã ngửa tay nhận tiền thưởng của Mỹ và được thăng thêm một cấp!
> · Hội chứng về mặc cảm tội phạm và tìm cách chối tội.
> Tất cả những người tham dự vào âm mưu đảo chính và giết ông Diệm thì đều tìm cách chối tội. Các Hồi ký Việt Nam nhân chứng của tướng Trần Văn Đôn, Tôn Thất Đính với 20 năm binh nghiệp Nguyễn Cao Kỳ [ không phải dạng hồi ký] Nguyễn Chánh Thi với Việt Nam một trời tâm sự và nhất là của tướng Đỗ Mậu với Việt Nam máu lửa quê hương tôi cho thấy không ông nào viết giống ông, nói trước quên sau, tiền hậu bất nhất, viết thiếu chuẩn mực và thiếu trung thực. Việc viết hồi ký của họ chỉ nhằm hai mục đích:
> Hoặc viết để chạy tội. Không một hồi ký nào nhận trách nhiệm trực tiếp giết ông Diệm-Nhu .
> Hoặc viết để tự sướng, tự đề cao mình như Đỗ Mậu, Nguyễn Chánh Thi
>
> -Tướng Dương Văn Minh:
> Nhiều tướng lãnh như Trần Văn Đôn, Tôn Thất Đính hay Đỗ Mậu đều cho rằng ông Minh là người trực tiếp ra lệnh giết ông Diệm. Nhưng vào năm 1971, nhân kỷ niệm 7 năm “cách mạng tháng 1-11-1963”, có cả Nguyễn Văn Thiệu đến tư dinh của đại tướng Dương Văn Minh. Trả lời câu hỏi của báo chí là ai ra lệnh giết hai anh em ông Diệm-Nhu, ông Minh trả lời: Tôi không ra lệnh giết anh em tổng thống Diệm, nhưng tôi là người chịu trách nhiệm.
> Năm 1983, từ Việt Nam qua sống ở Paris [Pháp], ông Minh cũng lặp lại câu trả lời này khi báo chí hỏi
> Trích Trần Nhã Nguyên, Lịch sử Việt Nam 1940-2007. Trang 341. Trích lại trong Hãy trả lại sự thật cho lịch sử, trang 34.
> Mới đây, người viết có điện thoại cho giáo sư Tôn Thất Thiện-[19-11-2010] người đã cùng với Phó Tổng Thống Nguyễn Ngọc Thơ và các dân biểu đối lập như Lý Quý Chung, Ngô Công Đức ủng hộ việc ra tranh cử tổng thống của Dương Van Minh. Theo giáo sư Thiện, ông Minh từng tâm sự với giáo sư Tôn Thất Thiện là ông chỉ là người bị lôi kéo vào công cuộc đảo chánh mà thôi.
> Nếu ông Dương Văn Minh còn chối không nhận trách nhiện giết ông Diệm thì tất cả tướng lãnh khác đều “vô tội” cả chăng?
> - Tướng Trần Văn Đôn
> Và sau đây là ý kiến của Trần Văn Đôn trong Viet Nam nhân chứng, từ trang 249, năm 1989 khác với tính cách xác định rõ ràng những gì ông trả lời cuộc phỏng vấn của Stanley Karnov vào năm 1981:
> “ Nhiều khi nghe lời kết tội của người này người kia về trách nhiệm về cái chết của hai ông Diệm Nhu, cố gắng nhớ lại. Những diễn biến đêm 1-11-1963, tôi quả quyết rằng:
> -Không có lời phát biểu công khai nào của tướng tá lúc đó đòi phải xử tử hai anh em ông Diệm Nhu
> - Người có đủ quyền để ra lệnh lúc ấy là trung tướng Dương Văn Minh, nhưng không ai thấy ông ta ta ra lệnh bằng lời hay bằng cử chỉ
> - Các nhân vật đi rước ông Diệm và Nhu lúc đó đã lần lượt qua đời. Người còn lại không còn bao nhiêu và chưa chắc đã chứng kiến đầy đủ các sự kiện.
> - Bởi vậỵ, người chịu trách nhiệnm trực tiếp về cái chết của hai ông Diệm - Nhu cho tới bây giờ vẫn còn trong vòng bí mật “
> Trước 8 giờ 30 ngày 2-11-1963: Trung tướng Dương Văn Minh chỉ định thiếu tướng Mai Hữu Xuân, đại tá Nguyễn Văn Quan, đại tá Dương Ngọc Lắm, thiếu tá Dương Hiếu Nghĩa đi bắt hai ông Diệm –Nhu.
> Tôi gặp đại úy Nhung trong phòng trung tướng Dương Văn Minh, hai mắt đỏ ngầu.
> Gặp trung tướng Minh, tôi hỏi vì quá xúc động :
> Tại sao hai ông ấy chết. Tôi thấy ông Minh có vẻ khó chịu nói bằng tiếng Pháp: Ils sont morts, ils sont morts.
> Tôi nhìn gần thấy đại tá Nguyễn Văn Quan đang nằm dài, mặt tái xanh, y tá đang chích thuốc.
> Lúc đó ông Mai Hữu Xuân vừa đến, đứng ngoài cửa chưa vào văn phòng, chào tay và nói: Mission accomplie”.
> - Tướng Hoành Linh Đỗ Mậu
> Điển hình nhất là tướng Hoàng Linh, Đỗ Mậu mà theo cái nhìn đánh giá của Pierre Darcourt là: đại tá Đỗ Mậu, Giám đốc nha an ninh quân đội, cựu trung sĩ vệ binh thời Pháp, một mưu sĩ đầy mành khóe, không biết ngại ngùng là gì. Kể từ ngày định mệnh đó đến nay, đã có biết bao nhiêu lời phân trần kiểu tướng Đỗ Mậu để chứng tỏ không dính máu vào quyết định giết hai anh em ông Diệm Nhu?
> Trong Hồi ký Tâm sự tướng lưu vong, tướng Đỗ Mậu ghi: “
> “Thấy không khí có vẻ nghiêm trọng, tôi vội hỏi ngay: “ Các anh làm gì đứng đây có vẻ bí mật thế” Tướng Trần Văn Minh [Minh nhỏ] đứng gần đó trả lời rất nhỏ :” Anh em đang bàn định cách đối xử với ông Diệm, nên giết hay nên cho ông ta xuất ngoại” . Tôi vội nói to cho mọi người cùng nghe:” Tôi không đồng ý việc giết ông Diệm, lúc còn trong vòng bí mật, tôi đã nói với trung tướng Đôn là phải để cho ông Diệm ra đi, Trung tướng Đôn đã đồng ý rồi. ”Tôi vừa nói xong thì tướng Nguyễn Ngọc Lễ, một vị tướng nổi tiếng khoan hòa, đạo đức nhất trong hàng tướng lãnh quay về phía tôi và cũng nói to lên:” Xin anh em đừng nghe lời anh Mậu, đã nhổ cỏ thì phải nhổ tận rễ. Tôi chợt nhớ trong đêm trước đó đã có người kể cho tôi nghe rằng tướng Phạm Xuân Chiểu cũng đã nói câu như vậy. Thấy không ai phản đối tướng Lễ mà có vẻ im lặng đồng ý, tôi bực mình bèn nói thêm:”Việc tha hay giết ông Diệm là hành động lịch sử, vậy muốn tha hay giết ông ta, tôi đề nghị phải lấy quyết định tối hậu qua một cuộc bỏ phiếu kín, phải ghi vào biên bản đàng hoàng”.[.. ]Dương Văn Minh thì nhún vai tỏ thái độ bất mãn với tôi. Tôi bực mình giơ tay cao lên và nói:” Nếu không ai đồng ý với tôi thì tôi tuyên bố không dính líu đến việc này, các anh phải chịu trách nhiệm trước lịch sử”. Rồi kéo trung tá Nguyễn Văn Thiện[chỉ huy trưởng thiết giáp] và trung tá Lê Nguyên Khang[ hiện ở Los Angeles] ra khỏi nơi tụ họp để đi quan sát tình hình tại trung tâm Sài gòn“.
> Trích Hồi ký Hoành Linh Đỗ Mậu, Tâm sự tướng lưu vong, trang 612.
> [Xin ghi chú là giữa Hồi ký: Việt Nam Máu Lửa Quê Hương tôi, sách dày 1247 trang và Hồi ký Tâm sự tướng Lưu Vong cũng của tác giả Đỗ Mậu, dày 751.. giọng điệu có thay đôi.]
> - Tướng Trận Thiện Khiêm
> Đại tá Nguyễn Hữu Duệ ghi lại bằng những lời lẽ xúc động sau đây về cách chối tội của trung tướng Trần Thiện Khiêm như sau: [ được thăng trung tướng ngay sau khi xác ông Diệm còn để ở bệnh viện Saint Paul] :
> «Chắc các anh cũng biết cụ và ông cố vấn đã chết rồi chứ. Xác hai ông để ở nhà thương Saint Paul bây giờ. Nói rồi, ông bỏ kiếng xuống bàn, chùi nước mắt. […[Khi chào ra về, chúng tôi được ông bắt tay từ biệt, thấy ông buồn rầu ra mặt. […]Ông có tâm sự với tôi là ông không biết việc giết ông cụ và ông cố vấn […] Nhưng tôi vẫn buồn về việc ông đã phản lại tổng thống Diệm, và có thể nói, nếu không có ông, cuộc đảo chánh khó có thể thành công được».
> Trích Nhớ lại những ngày ở cạnh tổng thống Ngô Đình Diệm, Nguyễn Hữu Duệ, trang 173-176
> Cho nên bao lâu các người có trách nhiệm trực tiếp vẫn giữ sự im lặng thì những suy đoán gán ghép cho người này, người kia – như trường hợp tướng Lê Minh Đảo bị gán cho cái tội giết đại tá Lê Quang Tung đều thiếu cơ sở, đều vô bằng.
> Chúng ta không thể dùng xác của những người đã chết cho những mưu cầu riêng của mình.
> Cũng đã hai ba lần khi có dịp ngồi ăn với tướng Hồ Văn Kỳ Thoại, người viết đã năn nỉ và yêu cầu tướng Hồ Văn Kỳ Thoại liên lạc với đại tướng Trần Thiện Khiêm chấp nhận cho một cuộc phỏng vấn. Một lần nữa, mong mỏi tướng Nguyễn Khắc Bình và tướng Hỗ Văn Kỳ Thoại thực hiện được điều này với trách nhiệm trước lịch sử !!
> - Đại tá Dương Hiếu Nghĩa
> Ngày 31 tháng 8, 2007, người viết bài này có giới thiệu bản dịch Viet Nam, Qu‘as –tu fais de tes fils, bản dịch của đại tá Dương Hiếu Nghĩa với nhan đề: Việt Nam, Quê mẹ oan khiên. Người viết đã giới thiệu ân cần và trịnh trọng cuốn sách dịch và được trích đăng trên trên báo Sài Gòn nhỏ, số 4, 31 tháng 8, 2007. Trong bài viết, người viết đặt ra một câu hỏi duy nhất chưa có câu trả lời là: Việt Nam tôi có tội tình gì? Người viết đã tìm cách liên lạc với đại tá Dương Hiếu Nghĩa qua điện thoại để bày tỏ sự kính trọng và quý mến qua cuốn sách dịch. [lúc này đại tá Nghĩa đã xuống tóc đi tu]. Đại tá đã không trả lời điện thoại. Lúc đó, người viết chỉ nghĩ rằng, ông đã muốn quên mọi sự ở đời và lo cho phần đời sau của mình.
> Đại tá Dương Hiếu Nghĩa nay đã đi tu với pháp danh là Không Như. Và ông đã từ chối mọi trả lời liên quan đến cái chết của hai ông Diệm Nhu như trong một lá thư trả lời cho một người bạn tên Lộc, đăng lại trên diễn đàn giaoidemonline như sau: “ Dương Hiếu Nghĩa đã gác kiếm từ cuối năm 2004, coi như đã rũ bụi hồng trần và không còn trên cõi tạm này nữa. Kể từ ngày ấy, DHN đã xuống tóc vô chùa, quyết tâm yên lặng đi vào con đường tâm linh và vĩnh viễn im hơi lặng tiếng không còn có ý muốn luận kiếm hay tranh chấp với bất cứ ai nữa. Mọi chuyện có liên quan đến Dương Hiếu Nghĩa, xin trả lại cho lịch sử và hãy để lịch sử phê phán. Nếu anh Lộc hay bất cứ người nào khác có trách mắng hoặc nêu lên những lỗi lầm nào đó về hành vi trong quá khứ của DHN, thì Không Như tôi xin ghi nhận hết, và xin tâm thành tạ lỗi với mọi người mà tuyệt đối không có một lời bào chữa hay phiền trách nào hết”.
> Cũng được biết, đại tá Dương Hiếu Nghĩa có viết một cuốn hồi ký: Hồi ký dang dở mà nội dung có liên quan nhiều đến tướng Dương Văn Minh và kho tàng của Bảy Viễn trong chiến dịch Rừng Sát ..
> Nhưng nay tìm lại bản dịch của đại tá Dương Hiếu Nghĩa, người Viết bài này tự hỏi và đặt nghi vấn nhằm mục đích gì khi ông dịch cuốn Việt Nam quê mẹ oan khiên, một cuốn sách lên án rất nặng nề nhóm đảo chánh ông Diệm, đặt biệt là tướng Dương Văn Minh.
> Đại tá Dương Hiếu Nghĩa có thể nào đồng thuận với Pierre Darcourt để lên án nặng nề cuộc đảo chính 1-11-1963 chăng với tư cách người trong cuộc? Phải chăng cuốn sách của Pierre Darcourt đã nói thay và biện hộ cho “sự vô tội” của đại tá Dương Hiếu Nghĩa chỉ vì mấy dòng sau đây:
> «Cả hai ông Diệm và Nhu đều bị đại úy Nhung thanh toán bằng mấy phát súng lục 12 ly và đâm thêm nhiều nhát dao găm. Đại úy Nhung, sĩ quan cận vệ của tướng Minh, là người thi hành tất cả lệnh của tướng Minh một cách mù quáng?».
> Trích Việt Nam quê mẹ oan khiên, Pierre Darcourt, Dương Hiếu Nghĩa chuyển dịch, trang 268
> Tôi chỉ hỏi mà không thể trả lời thay cho đại tá Dương Hiếu Nghĩa được.
> - Tướng Tôn Thất Đính
>
> Phần tướng Tôn Thất Đính qua lời tường thuật của đại tá Nguyễn Hữu Duệ viết như sau:
> “ Duệ, chắc anh em tụi mày hận tao lắm phải không? Tình thế buộc tao phải làm như vậy Chúng toa phải biết, nếu Ba Đính này không theo Cách mạng, thì thằng Mai Hữu Xuân nó sẽ mượn thế giết hết tụi bay rồi”.
> Rồi ông làm nặt cảm động, chùi nước mắt nói tiếp:
> - “Tụi nó giết cụ, tao có biết gì đâu. Đặt Ba Đính này vào sự việc đã rồi. Nếu cụ nghe tao thì đâu đến nỗi nào”[..] Ông nói huyên thuyên, lúc mày tao, vẻ thân mật, lúc toa moa,[..] Mày gặp anh em, nói cho tụi nó rõ. Ba Đính này đâu có biết thằng Mai Hữu Xuân nó giết ông cụ như vậy. Tao phải theo tụi nó để bảo vệ anh em tụi mày”.
> Trích như trên, Nguyễn Hữu Duệ, trang 179.
> Người viết cũng có dịp trao đổi với ông vào trung tuần tháng 7-2010 và xin được tóm tắt ghi lại.
> Đúng ra, đây không chính thức là một buổi phỏng vấn. Vì thế cách xưng hô không theo một thể thức trịnh trọng như thông thường mà là Bác với em. Mặc dù không chính thức phỏng vấn, nhưng tôi vẫn cẩn thận mở máy thâu băng như thông lệ. Căn nhà tướng Đính xem ra có phần nhếch nhác, thiếu một bàn tay phụ nữ, mặc dầu bác hiện đang sống với một bà vợ Bắc Kỳ thứ “dữ”.
> Giang sơn của bác thu gọn vào một góc với rất nhiều tấm hình trong quân phục oai vệ cầm ba toong của ông tướng một thời. Sau 1963, bác thường nhét một con dao găm vào đôi giầy bốt nhà binh cho thêm oai vệ, Và đi đâu cũng có tiền hô hậu ủng, súng ống hà rầm oai vệ.
> Đó cũng là cung cách Tôn Thất Đính.
> Cạnh đó có nhiều bằng khen, tưởng lục, huân chương vv.Bác không thể không hãnh diện về điều đó. Nhưng những tấm hình trông beau trai, oai vệ so với vóc dáng hiện nay nhìn mà không khỏi buồn cho bác.
> Nay bác như một con người già cô đơn, be bét rượu, say lướt khướt. Mặc dầu bác đã hứa chừa rượu với hai cô cháu gái của bác.
> Tôi nhìn bác và khó có thể tin được: cái người ngồi trước mặt tôi, trông thế kia mà đã có thời hét ra lửa và đã gián tiếp giết hại tổng thống Ngô Đình Diệm.
> Một ý tưởng lóe lên trong đầu tôi, ông Diệm đáng thương hay cái người ngồi trước mặt tôi đáng thương.
> Rượu đã làm nhân cách bác thay đổi so với một vị tướng khác phong cách chững chạc, từ tốn, dè dặt. [tướng Nguyễn Bảo Trị]. Bác Đính mời tôi uống la de, như vậy trong tủ lạnh còn hai chai. Bác tu hết cả hai chai còn lại,, rồi sai tôi vào tủ lạnh lấy chai khác .. Hết hai chai làm gì còn chai khác, bác gắt nói còn một chai nữa mà tôi cố tình dấu không cho bác uống.
> Cắt nghĩa cho bác hiểu là bác quên đã mời tôi một chai ..
> Tôi gợi ý bác nói về cái ngày 2-11-1963 và hỏi bác có phải chính bác đã gọi cho đại tá Lê Quang Tung – một người bạn thân thiết với tình đồng chí của bác. Bác nhận có gọi. Nhưng theo anh Lê Quang Phúc, con trai đại tá Tung, lúc đó 15 tuổi thì buổI sáng đó bố anh quyết định không đi.
> Định mệnh cách nào đó đã giết đại tá Lê Quang Tung. Vì khi thiếu tướng Trần Thiện Khiêm gọi thì đại tá Lê QuangTung quá tin người và nể Trần Thiện Khiêm nên đã mặc quân phục và lái xe díp vào bộ Tổng tham mưu.
> Ông bị thảm sát vì lời mời này. Trần Thiện Khiêm đúng là người gián tiếp giết Lê Quang Tung chăng?
> Phần tướng Đính kể cho hay là khi vào đến bộ Tổng tham mưu thì đã thấy thằng Conein ngồi chủ tọa giữa đám tướng lãnh. Nó ngồi ghếch hai chân lên bàn. Và chỉ thị cho người này, người kia. Sau đó, bác Đính bắt đầu chửi bọn tướng lãnh chỉ là một lũ hèn, hám danh, hám lợi. Bác tuôn ra một tràng dài ..
> Tôi hỏi bác có biết ai giết ông Ngô Đình Diệm – Ngô Đình Nhu và nhất lại đại tá Lê Quang Tung? Bác cho biết, lúc đó bác đã đi ra ngoài chỉ huy cuộc hành quân. Như thế bác không có mặt kể từ lúc 1 giờ 30.
> Xem ra thì những kế hoạch giết các ông Diệm-Nhu trên hầu như bác Đính không dính dáng và không biết gì.
> Nhưng câu hỏi then chốt mà gần như tôi buộc bác phải trả lời là bác có điều gì hối tiếc trong cuộc đời binh nghiệp của bác không?
> Dùng sức mạnh lý luận, ép một ông già không còn năng lực lý luận phải nhìn nhận xem ra có điều bất nhẫn. Cuối cùng bác đã thú nhận hối tiếc đã nhúng tay vào cái chết của hai ông Diệm- Nhu. Đồng thời cũng cố gượng gạo nói là tôi đã cảnh báo hai ông mà họ coi thường không nghe tôi.
> Tôi thấy đã đủ những điều mà tôi muốn bác một lần phải nói ra. Và bác đã nói tất cả sự thật- cả tâm tư và sự trăn trở của bác-. Sau đó bác rủ tôi ra ngoài đi dạo nói chuyện. Bác than về người vợ Bắc kỳ này. Chuyện riêng của bác xin đóng khép lại ở đây. Tối hôm ấy, tôi được cô cháu gái của bác cho biết ông đi ra ngoài đường quen múa gậy ba toong, dọa nạt kẻ đi đường và bị cảnh sát làm biên bản.
> Có lẽ đây là một buổi nói chuyệm làm tôi buồn cho thế sự và con người hơn cả. Tôi tội nghiệp bác Đính hơn là ghét ông.
> · Chứng từ của một nhân viên ngoại giao đoàn thuộc tòa đại sứ Anh về cái chết của anh em ông Diệm-Nhu
> Trong Những huyền thoại & và sự thật về chế độ Ngô Đình Diệm, tác giả Vĩnh Phúc có dành một chương nói về việc đi nhận xác hai ông Diệm Nhu do ông Nguyễn Văn Thành, 20 tuổi, cháu họ ông Diệm và Nhu kể lại. Tôi cũng có dịp điện thoại nói chuyện với tác giả Vĩnh Phúc [ngày 25-11-2010]để ông nói rõ thêm về những điều đã ghi trong sách Theo ông Nguyễn Văn Thành kể lại trong sách một cách khá trung thực là ngày 2-11-1963, Tổng tham mưu có điện thoại cho ông bà Trần Trung Dung đến nhận xác ông Diệm-Nhu tại nhà thương St Paul, góc đường Tú Xương và bà Huyện Thanh Quan.
> “Cũng theo ông Nguyễn Văn Thành có 5 người đi nhận diện xác là: ông bà Trần Trung Dung, Nguyễn Văn Thành và một người em gái của giám mục Nguyễn Văn Thuận và chồng bà này. Theo ông Nguyễn Văn Thành còn nhớ lại thì mặt tổng thống Diệm bị bầm, không hiểu có bị đánh hay không. Về sau, Thành nhớ rằng ông Nhu bị bắn từ phía sau ra phía trước, vì có vết phá ra đằng trước trán. Thành lục tìm trong túi hai ông thì thấy có hai chuỗi hạt có thánh giá, một khăn mùi xoa. Thành lấy chiếc khăn trong túi ông Nhu, thấm máu với chủ ý giữ lại làm kỷ vật để trao cho bà Nhu. Rồi Thành đưa khăn đó cho bà em đức cha Thuận. Khi mọi người bước vào nhà xác thì thấy xác ông Nhu được đặt trên chiếc băng ca quân đội để dưới đất. Còn xác ông Diệm để nằm trên cái bệ xi măng, trên bệ có một tảng đá và bức tượng”.
> Trích tóm lược Vĩnh Phúc, Những huyền thoại& sự thật về chế độ Ngô Đình Diệm, trang 324-326
> Nhân tiện đây, người viết bài này nói rõ tên người em gái đức cha Nguyễn Văn Thuận và người đàn ông đi theo. Người em gái đức cha Thuận là bà Nguyễn Thị Niềm[đã quá vãng] và người chồng bà Niềm là một nhân vật ngoại giao trong tòa đại sứ Anh ở thời điểm 1963. Tên ông là Brian Smith. Hai nhân vật ở Huế xác nhận với người viết có biết ông Brian Smith trong ngày đám cưới của ông với bà Ngô Thị Yến.[ không có quan hệ họ hàng với gia đình Ngô Đình Diệm].
> Qua trung gian một người cháu của bà Ngô Thị Yến, người viết được biết ông Brian Smith qua cuộc điện đàm. Người viết bài này đã được nghe ông Brian Smith nhắc lại một vài sự việc về hai cái chết của ông Diệm Nhu. Ông Brian Smith rất thông thạo tiếng Pháp mà còn tỏ ra lưu loát và biết nhiều chuyện. Ông dù lớn tuổi, nhưng còn đủ minh mẫn và sáng suốt. Nhưng ông vẫn nói một cách chừng mực.
> Ông cho biết ông lúc ấy ông có vợ Việt Nam tên Nguyễn Thị Niềm, cháu gái của TT Ngô Đình Diệm, tức em gái đức cha Nguyễn Văn Thuận. Lúc ấy ông bà vừa mới sinh được cháu gái vào đúng thời điểm 1963. Cháu được đặt tên là Chi Lan.
> Nay cháu đã trưởng thành, lập gia đình từ mấy năm nay rồi. Phần bà Ngô Thị Yến bây giờ nói tiếng Huế rất là Huế, dễ thương chi lạ. Không biết mặt, nhưng nghe giọng nói thanh thoát nhẹ nhàng, thoải mái thì như nhắc nhở cả một thời xứ Huế với biết bao kỷ niệm. Hai ông bà qua câu chuyện có vẻ rất ư là hạnh phúc.
> Có lẽ đây là một buổi hạnh ngộ kỳ lạ trong đời may mắn gặp được ông một lần. Ông Brian Smith đưa tôi từ ngạc nhiên này sang ngạc nhiên khác qua việc kể lại các sự việc một cách tự nhiên. Lấy vợ VN đã là một chuyện, lại lấy cháu tổng thống Diệm, sau đó lại lấy bạn gái của vợ cũ. Rồi bất ngờ nghe ông kể về việc đi thăm nhận dạng hai xác chết của TT Ngô Đình Diệm và ông Ngô Đình Nhu như thế nào. Trên đời sao lại có những hạnh ngộ như thế và hôm nay, tôi được nghe ông nói chuyện gián tiếp qua điện thoại.
> Sau khi nghe tin anh em ông Ngô Đình Diệm bị thảm sát, với tư cách người của Ngoại giao đoàn đồng thời là bà con gần nhất của gia đình TT Ngô Đình Diệm. Ông đã cùng với ông Trần Trung Dung đến nhận dạng hai xác chết ngay khi còn để trong thiết vận xa.
> Theo ông Brian Smith thì tình trạng các tướng lãnh lúc bấy giờ là hốt hoảng, sợ hãi. Quả thực họ quá sợ hãi, xấu hổ và tìm cách che đậy. Nhiều tướng lãnh như tướng Tôn Thất Đinh không dám đến nhận diện xác chết hai ông Diệm- Nhu.
> Ông Brian Smith nói tiếp, tôi có chụp nhiều bức hình hai cái xác ông Diệm và ông Nhu cho thấy họ đã chết như thế nào. Thật không vui vẻ gì khi phải nhìn hai xác chết của hai ông. Họ không đáng phải nhận một cái chết ghê tởm như thế.
> Thật là man rợ. Tôi không bao giờ có thể quên được những hình ảnh đó.
> Tôi chỉ muốn xác nhận rằng, họ đã bị đánh đập, bị đâm nhiều nhát dao với các thương tích trên mặt và trên cơ thể trước khi bị kết liễu bằng những phát đạn.
> Cũng theo ông Brian Smith, lúc đó ít có ai dám tới gần xác chết của hai ông. Nhưng tôi là một nhà ngoại giao thì khác. Vả lại, tôi còn đến thăm xác chết hai ông với tư cách người thân nhất trong gia đình ông Diệm. Question de famille,
> Tôi còn giữ nhiều bức hình do chính tôi đã chụp hai ông ở trong thiết vận xa. Nhưng hiện nay tôi để tất cả ở bên Luân Đôn. Khi nào về lại Luân Đôn sẽ gửi sau.
> Người viết bài này xin dừng câu chuyện về ông Brian Smith ở đây cho đến khi nào có cơ hội nhận được các bức hình đó.
> Nếu nhận được những bức hình đó thì thì đây là những bức ảnh quý giá nhất mà chúng ta có được từ trước đến nay. Đồng thời goíup soi sáng thêm về hai xác chết bí ẩn của họ.
> · Trao đổi qua điện thoại với tướng Lê Minh Đảo
>
> Gần đây, có tài liệu sách vở trích dẫn lại[đặc biệt có bài của bà Lệ Tuyền” Cố tổng thống Diệm . Bài viết trích dẫn lại ý kiến của tướng Hoàng Lạc và Hà Mai Việt trong cuốn Nam Việt Nam,1954-1975 Những sự thật chưa hề nhắc tới Texas, 1990 trong đó ám chỉ rằng tướng Lê Minh Đảo là người đã giết đại tá Lê Quang Tung.
>
> Bài viết trích dẫn lại trong sách như sau:
>
> “Trần Văn Đôn đã gọi điện thoại cho ông nói là mời đến họp. Và trong phiên họp của cái gọi là “Hội Đồng quân nhân Cách mạng”. Đại tá Lê Quang Tung đã lớn tiếng:” Chúng bay đeo lon, mặc áo, thụ hưởng phú quý, lạy lục để được tổng thống ban ơn, mà nay lại dở trò bất nhân, bất nghia..”
>
> Đại tá Lê Quang Tung chỉ kịp nói đến đó thì liền bị cựu tướng Lê Minh Đảo lúc đó là đại úy, tùy viên của tướng Lê Văn Kim, lôi lên chòi canh trên sân thượng của tòa nhà chánh Bộ Tổng Tham Mưu bắn chết ngay“
>
> Em ruột của đại tá Lê Quuang Tung là Thiếu tá Lê Quang Triệu, Tham mưu trưởng lực luợng đặc biệt được tin cũng liền chạy sang Bộ Tham mưu để xem hư thực, thì cũng bị đại úy Lê Minh Đảo dùng súng bắn chết“.
>
> Tất cả nhữg sự Kiện nêu trên đều không đủ bằng cớ nếu không nói là rất xa sự thật như sẽ trình bày sau này.
>
> - Ai có thể cho biết đại tá Lê Quang Tung có thực sự nói những lời mắng nhiếc tướng lãnh như thế không?
> - Không có vấn đề đại úy Lê Minh Đảo dẫn dắt đại tá Lê Quang Tung ngay sau đó ra ngòai xử bắn. Tướng Kim cũng như tướng Chiểu bị “ thất sủng”không có quân, chỉ có một tùy viên quân sự, không thể đảm nhiệm công việc đó dễ dàng.
> - Sau này, tướng Cao Văn Viên cũng bị nhốt chung một chỗ với đại tá Lê Quang Tung khi được thả có kể cho bà Lê Quang Tung câu chuyện xảy ra như thế nào. Theo tướng Cao Văn Viên cho biết vào khoảng hai giờ đêm sáng ngay 2-11-1963 thì quân cảnh vào dẫn đại tá Lê Quang Tung ra ngoài và từ đó, ông không hề biết số phận đại tá Lê Quang Tung ra sao nữa. Vì thế phải tin điều tướng Cao Văn Viên nói, vì ông là nhân chứng cuối cùng những giây phút chót của đại tá Lê Quang Tung. Các tướng Hoàng Lạc va đại tá Hà Mai Việt, không có mặt tại chỗ. Họ lkhông đủ tư cách viết về vấn đề ai giết đại tá Lê Quang Tung , nếu không nêu ra đủ bằng cớ.
> - Xin gạt bỏ dứt khoát luận điệu thiếu bằng chứng đại úy Lê Minh Đảo là người hạ sát đại tá Lê Quang Tung.
>
> - Về mặt tài liệu ngoại quốc- của CIA hay của các tác giả sử gia, báo chí Mỹ- không có tài liệu nào đề cập tới trường hợp đại úy Lê Minh Đảo có liên quan đến việc giết đại tá Tung cả để từ đó cho phép kết luận là đại úy Lê Minh Đảo là người giết đại tá Tung.
>
> - Ở đây, xin dành cho tướng Lê Minh Đảo đôi lời giải thích.
>
> Theo tướng Lê Minh Đảo, sau 1-11-1963, ông được điều động về làm tỉnh trưởng Long An và vào khoảng tháng 12, thiếu tá Nguyễn Văn Nhung có xuống thăm ông. Trong dịp này, thiếu tá Nhung có tiết lộ về việc giết đại tá Lê Quang Tung đồng thới xác nhận việc chôn cất ở đâu. Thiếu tá có cho biết ông ta đang đeo cái đồng hồ của đại tá Tung – đã đâm nhiều nhát mà ông Tung không chết ngay – đã chôn xác luôn cả thẻ bài quân đội sau tòa nhà chính bộ Tổng tham Mưu, đằng sau giáp với đại đội 360 truyền tin
>
> Chính vì thế, sau này có dịp xuống Marseille vào năm 2003 cùng với trung tá Lê Văn Trang có gặp anh Cầu[ nguyên chuẩn úy. Sĩ quan tiếp liệu của lực lượng đặc biệt} là con rể của ông Lê Quang Tung, tướng Đảo có gợi ý giúp gia đình đại tá Lê Văn Tung đi tìm lại nơi địa điểm chôn cất hai anh em đại tá Lê Quang Tung vì lý do nhân đạo.
>
> Phần người viết bài này, bao lâu chưa đủ bằng cớ xác thực thì những giả thuyết đưa ra về tướng Lê Minh Đảo đương nhiên bị gạt bỏ. Trong chỗ quen biết, người viết còn được biết chính đại tá Hà Mai Việt nay cũng phủ nhận những gì đã được viết trong cuốn sách của tướng Hoàng Văn Lạc,
>
> · Những tâm tình của Lê Quang Phúc, con trai đại tá Lê Quang Tung
> Đây có thể là lần đầu tiên ông Lê Quang Phúc trao đổi những gì liên quan đến cái chết của thân phụ ông, đại tá Lê Quang Tung mà ông giữ kín trong lòng từ bao nhiêu năm nay. Ít lắm cũng gần nửa thế kỷ im lặng, ẩn nhận và chịu đựng.
> Những tâm tình này cũng giúp soi sáng một phần không ít váo cái chết oan nghiệt và bí ẩn của thân phụ ông mà cho đến nay, chết thế nào, ai giết và chôn cất ở đâu cũng không rõ.
> Theo ông Lê Quang Phúc, lúc đó ông 15 tuổi nên cũng hiểu biết được một số sự việc liên quan đến cái chết của thân phụ ông. Buổi sáng 1-11-1963, thân phụ ông có nhận được một cú điện thoại từ tướng Tôn Thất Đính, một đồng chí và người bạn thân thiết của gia đình mời đại tá Lê Quang Tung lên Tổng Tham mưu họp. Đại tá Tung đã từ chối và vẫn mặc bộ đồ Pyjama ở nhà..Nhưng sau đó, tướng Trần Thiện Khiêm lại gọi điện thoại đến nhà mời đi họp. Không biết tướng Khiêm nói những gì và lần này đại tá Tung đã đổi ý và lên xe díp đi họp.
> Quyết định đi họp lần này liên quan đến cái chết oan nghiệt sau đó vì lời mời của tướng Trần Thiện Khiêm.
> Cũng buổi chiều cùng ngày thì tổng thống Diệm gọi đến nhà và chính Lê Quang Phúc trả lời điện thọai. Ông Phúc sau đó đã trao điện thoại cho mẹ ông nói chuyện với tổng thống. Sau khi mẹ ông nói chuyện với tổng thống thì được biết những lời nói cuối cùng của tổng thống là: Vậy là không xong rồi và cúp điện thoại.
> Câu nói cuối cùng của tổng thống Diệm: Vậy là không xong rồi có thể bao hàm hai nghĩa: Hoặc ông Lê Quang Tung có thể bị mua chuộc và theo nhóm đảo chánh, hoặc đúng hơn là ông đại tá Tung đã bị rơi vào bẫy của đám tướng đảo chánh và ông Diệm cảm thấy mất hết mọi nguồn hy vọng.
> Cũng kể từ đó, gia đình hoàn toàn không nhận được tin tức gì của đại tá Tung. Ngày hôm sau, một số sĩ quan thân tín của đại tá Tung đến nhà và yêu cầu cả gia đình phải đi trốn tạm lánh nơi nhà bà con.
> Theo ông Lê Quang Phúc, không biết bằng cách nào, cha Nguyễn Văn Thuận lúc đó là bề trên chủng viện ngoài Huế đã gửi một linh mục vào Sai Gòn tìm kiếm được gia đình đại tá Tung và đưa ba người con trai đi lánh nạn ra Huế tại chủng viện.
> Phần các người con gái thì được gửi lên Thủ Đức lánh nạn.
> Sau cái chết của đại tá Tung, gia đình ông kể như tan nát, mỗi người mỗi nơi. Phần căn nhà của họ thì sau đó, tướng Lê Văn Nghiêm đã xử dụng.
> Kể từ đó, Lê Quang Phúc và hai người em trai sống mai danh ẩn tích tại chủng viện Huế. Sau khi đỗ tú tài hai thì Lê Quang Phúc được gửi lên học tại Giáo Hoàng Học viện Piô 10 cho đến 1975.
> Trong suốt thời gian sống ẩn tích, Lê Quang Phúc muốn ra khỏi chủng viện để đi sĩ quan Thủ Đức bởi vì trong lòng ông vẫn mang những nỗi oán hận khôn nguôi. Làm sao ông có thể trở thành một linh mục mà còn mang một ám ảnh mối hận về những người đã ám hại cha mình?
> Sự oán hận là lẽ thường tình, nhưng lại đi ngược lại đòi hỏi sứ vụ của một linh mục. Nhưng cha Nguyễn Văn Thuận đã khuyên ông không nên đi sĩ quan Thủ Đức, vì sẽ lộ tung tích và có thể bị các vị tướng lãnh ám hại.
> Một cơ hội nữa là chính vị trung tá Mỹ từng là cố vấn cho đại tá Lê Quang Tung đã đến nhà và yêu cầu đưa cả gia đình sang Mỹ để cho các con đại tá Tung có cơ hội ăn học. Một lần nữa, cha Nguyễn Văn Thuận cản không cho đi Mỹ.
> Sự ngăn cản này nó có lý do nội tại của nó mà người trong cuộc may ra mới hiểu được.
> Phần bà Tung theo lời kể của Lê Quang Phúc thì bà đã đi gõ cửa từng tướng lãnh một để năn nỉ họ chỉ chỗ chôn xác chồng bà. Nhưng từ tướng Tôn Thất Đính, Trần Thiện Khiêm đến Dương Văn Minh, họ đều tìm cách thối thác: Nghĩa là không biết ai giết mà cũng không biết chỗ chôn cất ở đâu!!
> Điều này thật sự viết đến đây không khỏi bất nhẫn đối với một sĩ quan đã bị đồng đội ám hại trong khi đang mang chức vụ chỉ huy một đơn vi quân đội ưu tú của VNCH mà chết mất xác.
> Việc hèn nhát trốn tránh trách nhiệm này là một điều khó chấp nhận được.
> Phần Lê Quang Phúc, cái chết của cha hẳn đã ám ảnh suốt cuộc đời trai trẻ của ông Ông Tâm sự, nhiều lúc như hoang tưởng, ông vẫn tin rằng cha ông còn sống và có thể được người Mỹ cứu thoát và gửi đi dấu kín ở một chồ nào đó mà không ai được biết. Ngay các sĩ quan thân cận đại tá Tung nhiều người vẫn còn nuôi mối hy vọng và mong một ngày trở về của vị đại tá.
> Nhưng cho đến hôm nay thì phải đành chấp nhận một sự thật phũ phàngl à đại tá Lê Văn Tung đã bị ám hại và đã bị chôn vùi ở một chỗ nào đó mà nay không có hy vọng tìm ra chỗ chôn xác chết.
> Nhưng qua tâm tình bày tỏ thì hiện nay ông Lê Quang Phúc không còn mang tâm trạng oán hận các vị tướng lãnh trên nữa. Nhưng ông đồng thời cho rằng sau mấy chục năm bây giờ mới được tướng Lê Minh Đảo có lòng nhân đạo để chỉ địa điểm chỗ chôn cất thì xem ra quá muộn.
> Trên thực tế, có thể nay nhà cửa đã được xây cất kín và không có cách chi đào mộ đi tìm dấu tích hai xác anh em ông Lê Quang Tung.
> Vả lại đối với ông Lê Quang Phúc thì việc chỉ địa điểm chôn thân phụ ông không còn là điều quan trọng, nữa.
> Cha ông đã chết một cách oan uổng và nói cho cùng chôn cất ở đâu cũng thế thôi.
> Điều chính yếu là ông Lê Quang Phúc cho rằng các vị tướng lãnh trong vụ đảo chánh năm 1963 nợ gia đình ông một lời giải thích.
> Lời giải thích này là nay nên cho biết ai là người ra lệnh giết chết thân phụ ông và ai là người trực tiếp đã hạ sát đại tá Lê Quang Tung và chỉ chỗ chôn cất xác hai anh em họ.
> Nhưng theo thiển ý người viết, món nợ đối với gia đình Lê Quang Tung cũng là một món nợ chung cho toàn thể quân đội VNCH và nhân dân miền Nam.
> Không thể nào các vị có trách nhiệm cứ tránh né, giữ im lặng ngay cả dối trá mãi được. Sự thật đã quá muộn để được nói ra đối với số vị nay còn sống trên dương thế. Đó là đại tướng Trần Thiệmn Khiêm, đại tá Dương Hiếu Nghĩa.
> Riêng trường hợp tướng Lê Minh Đảo thì ông Lê Quang Phúc cho rằng không có đủ yếu tố để buộc bất cứ trách nhiệm nào cho vị đại úy tùy viên của tướng Lê Văn Kim.
> Công tâm và lẽ công bằng không cho phép bất cứ gán ghép nào nếu không đủ bằng cớ.
> Tâm tư của ông Lê Quang Phúc cho đến lúc này là trong sáng, minh bạch và công bằng của một người con đối với cha mình và đối với những ai đã sát hại cha ông.
> Phần người viết bài này chỉ có một ý kiến nhỏ sau đây.
> Cuộc đảo chính 1-11-1963 tự nó mất tính chính nghĩa vì do âm mưu và bảo kê của người Mỹ và được trả tiền.
> Và cũng kể từ đó không có bất cứ tướng lãnh nào có đủ tư cách người thừa kế có quyền uy có tầm vóc để cho dân chúng và quốc tế kính nể và tôn trọng nữa.
> Không ai thay thế được ông Ngô Đình Diệm trong vai trò tổng thống miền Nam Việt Nam .
> Đó là một điều sau nhiều năm xáo trộn người ta mới dần nhận ra được điều đó.
>

“Nếu bọn Việt Cộng thắng, thì quốc-gia Việt-Nam cũng sẽ bị tiêu-diệt và sẽ biến thành một tỉnh nhỏ của Trung-hoa Cộng-sản. Hơn nữa toàn-dân sẽ phải sống mãi mãi dưới ách độc tài của một bọn vong bản vô gia đình, vô tổ quốc, vô tôn giáo."
Ngô Đình Diệm
(Đồng Cam, Tuy-Hòa 17-9-1955)

Công Việc

Chúng tôi sẽ mang lại tin tức, tài liệu chính xác trong tình yêu dân -tộc để xây dựng một ViệtNam, không mang các chủ thuyết ngoại-lai, bè đảng như chủ thuyết Cộng-Sản đã và đang thống trị con, dân Việt hiện nay, vì nó được hệ thống hóa tinh vi hơn thời Bắc thuộc, và Pháp thuộc để bắt đồng bào Việt phải cam chịu tủi nhục, phục tùng và làm nô lệ kiểu mới cho Chủ Nghĩa Cộng Sản. Cha ông chúng đã hiên ngang gầy dựng nước Việt, vậy chúng ta đã làm được gì?
Chúng ta phải nhìn vào sự thật để phục vụ con, dân Nước Việt. Nếu muốn đất nước của chúng ta phú cường, độc lập toàn vẹn.
“Nếu bọn Việt Cộng thắng, thì quốc-gia Việt-Nam cũng sẽ bị tiêu-diệt và sẽ biến thành một tỉnh nhỏ của Trung-hoa Cộng-sản. Hơn nữa toàn-dân sẽ phải sống mãi mãi dưới ách độc tài của một bọn vong bản vô gia đình, vô tổ quốc, vô tôn giáo."
Ngô Đình Diệm
(Đồng Cam, Tuy-Hòa 17-9-1955)

Thiện Nguyện

Chúng tôi mời gọi sự cộng tác, đóng góp của các tầng lớp trong xã hội, từ dịch thuật, viết, kỹ thuật, kiến thức nông, công, ngư, kỹ, thương nghiệp. Ngõ hẩu phục vụ lợi ích mọi người dân Việt và Tổ quốc.

Thực Hiện

Nhóm thực hiện xin chân thành kính chúc đồng bào trong tinh thần Đồng-Tiến.

Thư Từ, Bài Vở, Liên Lạc

Chúng tôi luôn sẳn sàng đón nhận thư từ, bài vở, góp ý của mọi tầng lớp đồng bào.
Thư về:

infor@ngodinhdiem.net

#Hình Lễ Tưởng Niệm 2013 #Đánh giá lại Ngô Đình Diệm
#Caravelle I
#Caravelle II

Copyright © 2010 Ngodinhdiem.net . All rights reserved.

Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời