NDD pict
#Cố TổngThống Ngô Đình Diệm

Hồ Chí Minh Ngô Đình Diệm
và cuộc chiến Quốc Cộng
#11                 

Minh Võ

Nixon viết rất nhiều về ông Diệm. Cả trong những tác phẩm khác của ông. Nhưng thiết tưởng chỉ mấy hàng trên đã đủ để thấy ông đánh giá Tổng Thống Ngô Đình Diệm cao đến mức độ nào. Không cần bình luận hay chú thích thêm.
Nixon viết cuốn NO MORE VIETNAM năm 1988 nghĩa là 23 năm sau khi ông Diệm đã chết rồi. So với cụ Phan Bội Châu nói tiên tri (năm 1933) trước khi ông Diệm khôi phục quê hương và thành lập Cộng Hòa Việt Nam (1956) cũng 23 năm.
(Thế mà cho đến nay nhận định của hai vĩ nhân trên ít được nhắc đến. Người ta chỉ thích nghe những lời phê bình chỉ trích thóa mạ của những Đỗ Mậu, Nguyễn Chánh Thi, Nguyễn Cao Kỳ v.v....hay những Neil Sheehan, David Hamberstam, Trần Chung Ngọc vân vân. Chúng tôi xếp 3 tay này cùng vói nhau, vì cả ba đều là những kẻ vừa thóa mạ ông Diệm, vừa chỉ trích chính phủ Hoa Kỳ, và nhất là vừa ca tụng Hồ Chí Minh như nhau.)
Cái tội lớn nhất thường được gán cho ông Diệm là kỳ thị tôn Giáo, thì chẳng những Nixon mà cả Bảo Đại cũng bác bỏ hoàn toàn. Vả lại phái đòan Liên Hiệp Quốc đã phúc trình rằng không có kỳ thị tôn giáo. Tiếc rằng phúc trình này thảo xong thì ông Diệm đã bị giết rồi. Còn vấn đề gia đình trị và độc tài hay đàn áp các đảng phái thì chúng tôi đã bàn kỹ trong hai cuốn sách về ông Diệm, với đầy đủ bằng chứng. Nhưng dầu sao chúng tôi cũng nhìn nhận, Đệ Nhất CHVN đã phạm phải một số khuyết điểm đáng chú ý. Chính quyền nào lại không có khuyết điểm. Trong hai cuốn sách về ông Diệm chúng tôi  đã nêu lên khuyết điểm quan trọng là dùng những kẻ có tâm  địa phản bội. Chúng tôi cũng đã viết rằng ngay việc thất bại và bị giết trong cuộc đảo chính cũng là một cái tội đối vói Tổ Quốc đang rất cần ông. Nhưng vin vào những khuyết điểm tương đối nhỏ để phá hủy một nền tảng kiên cố mà ông Diệm đã có công tạo nên cho phía Quốc Gia là chính đáng hay đắc tội? Một số ký giả hay văn nghệ sĩ bị cảnh sát hay mật vụ thời ông Diệm hành hung hay bỏ tù oan uổng có phải à lý do để phá hủy cả một nền tảng pháp lý của một chế độ đã tốn bao công sức để tạo nên chăng? Ngày nay ngay chính những cá nhân ấy trong cảnh tù tội của CS hay trong cảnh lưu vong, nghĩ lại chắc cũng chẳng mấy ai còn óan trách ông Diệm nữa. Thế thì những nhà báo và sử gia không liên can có nên cứ mãi mãi nói xấu và kết tội một người có công với đất nứoc không?
Với ông Diệm, năm 1956 Việt Nam có Quốc Hội, có Hiến Pháp, và ông đã trở thành Tổng Thống đầu tiên của Việt Nam Cộng Hòa. Như vậy ông đã tạo đựoc cái thế đứng vững vàng để có thể đương đầu vói Hồ Chí Minh chủ tịch Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa đang thống trị 17 triệu dân ở miền Bắc.
 Điều này trước ông, không ai làm được, kể cả ông Bảo Đại. Sau ông thì chỉ có ông Nguyễn Văn Thiệu. Nhưng con người ông Thiệu và vị thế của ông ấy không thể nào so sánh với ông Diệm đựoc. Điều này ai cũng thấy rõ. Đệ nhị VNCH (của ông Thiệu) tồn tại đựoc 8 năm là nhờ có nửa triệu quân Mỹ hiện diện và khi quân Mỹ rút đi thì nó cũng chấm dứt. Nếu nó dựa vào dân và có thực lực thì đâu đến nỗi.
Tóm lại ông Ngô Đình Diệm là người yêu nước. Ông đã tranh đấu cho nền độc lập hòan tòan, không bằng quân sự như ông Hồ. Nhưng bằng đường lối ngọai giao và các phương lựoc chính trị. Khi chưa thành công thì ông kiên nhẫn chờ đợi. Với viến kiến chính trị ông biết trước thòi cơ sẽ tới. Và khi nó tới thì ông nắm lấy để thực hiện lý tưởng dân tộc của ông. Trước hết là đuổi hết quân Pháp đang dùng hết cách để ở lỳ lại bất chấp Hiệp Định Genève.. Sau đó dùng nửa nước không còn thực dân làm thế đứng nổi bật hơn hẳn thế của ông Hồ để thu phục những công dân sáng suốt và thực lòng yêu nước ở cả hai miền. Những người can đảm sẽ xa lánh ông Hồ mà theo ông Diệm, như lời ca dao “Một mai mưa rã tan Hồ, Lúa lên Ngô tốt ăn Ngô no lòng” mà nhà văn CS hồi chánh Xuân Vũ đã nghe được và viết  lại trong tác phẩm Mạng Người Lá Rụng. Và cứ thế cuộc đọ sức sẽ tuần tự diễn ra theo chiến lược đấu tranh ý thức hệ.
Nói đến đây không thể nào bỏ qua hai vấn đề được coi như cái nhân của sự bí ẩn khó hiểu về lập trường và phương lược đấu tranh của ông Diệm. Đó là vấn đề chủ quyền quốc gia khó dung hòa với sự quân viện của Hoa Kỳ.  Vấn đề thứ hai là vấn đề hiệp thương với miền Bắc. Ngay cả một số người bênh ông Diệm cũng không đồng ý về hai vấn đề này. Nhiều người trách ông Diệm thiếu khôn ngoan, quá cứng rắn khi không chấp nhận cho Mỹ đem đại quân vào giúp đánh CS. Họ bảo nếu không cho Mỹ vào, không thể nào đánh nổi Bắc Việt. Hoặc tại vì không đồng ý để Mỹ đưa quân vào nên Mỹ mới hạ ông.

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22

Công Việc

Chúng tôi sẽ mang lại tin tức, tài liệu chính xác trong tình yêu dân -tộc để xây dựng một ViệtNam, không mang các chủ thuyết ngoại-lai, bè đảng như chủ thuyết Cộng-Sản đã và đang thống trị con, dân Việt hiện nay, vì nó được hệ thống hóa tinh vi hơn thời Bắc thuộc, và Pháp thuộc để bắt đồng bào Việt phải cam chịu tủi nhục, phục tùng và làm nô lệ kiểu mới cho Chủ Nghĩa Cộng Sản. Cha ông chúng đã hiên ngang gầy dựng nước Việt, vậy chúng ta đã làm được gì?
Chúng ta phải nhìn vào sự thật để phục vụ con, dân Nước Việt. Nếu muốn đất nước của chúng ta phú cường, độc lập toàn vẹn.
“Nếu bọn Việt Cộng thắng, thì quốc-gia Việt-Nam cũng sẽ bị tiêu-diệt và sẽ biến thành một tỉnh nhỏ của Trung-hoa Cộng-sản. Hơn nữa toàn-dân sẽ phải sống mãi mãi dưới ách độc tài của một bọn vong bản vô gia đình, vô tổ quốc, vô tôn giáo."
Ngô Đình Diệm
(Đồng Cam, Tuy-Hòa 17-9-1955)

Thiện Nguyện

Chúng tôi mời gọi sự cộng tác, đóng góp của các tầng lớp trong xã hội, từ dịch thuật, viết, kỹ thuật, kiến thức nông, công, ngư, kỹ, thương nghiệp. Ngõ hẩu phục vụ lợi ích mọi người dân Việt và Tổ quốc.

Thực Hiện

Nhóm thực hiện xin chân thành kính chúc đồng bào trong tinh thần Đồng-Tiến.

Thư Từ, Bài Vở, Liên Lạc

Chúng tôi luôn sẳn sàng đón nhận thư từ, bài vở, góp ý của mọi tầng lớp đồng bào.
Thư về:

infor@ngodinhdiem.net

#Đánh giá lại Ngô Đình Diệm
#Caravelle I
#Caravelle II

Copyright © 2010 Ngodinhdiem.net . All rights reserved.

Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời