NDD pict
#Cố TổngThống Ngô Đình Diệm

Hồ Chí Minh Ngô Đình Diệm
và cuộc chiến Quốc Cộng
#12                 

Minh Võ

Về vấn đề hiệp thương nhiều người không tin rằng ông Diệm chủ trương như vậy. Họ cho rằng với lập trường chống cộng kiên định của mình, ông Diệm không bao giờ toan tính hiệp thương với CS. Chính ông đã cương quyết không lãnh nhận một ghế bộ trưởng (Nội Vụ) trong chính phủ Liên Hiệp của Hồ Chí Minh hay một số ghế  trong “Quốc Hội” 1946 cho phe nhóm của ông. Có người còn trưng ra bằng chứng Hoa Kỳ đã ngụy tạo chứng cớ về sự ông Diệm bắt tay với CS để làm cớ hạ ông và giết ông.
Vì vậy cần phải lý giải hai vấn đề này.
Trước hết là vấn đề chủ quyền và ngọai viện. Ông Diệm về nước trong tình trạng vô cùng bi đát. Cùng một lúc phải giải quyết nhiều vấn đề khó khăn. Cuộc di cư của gần một triệu đồng bào từ miền Bắc. Cuộc thống nhất các lực lựong võ trang, và chế ngự những chính kiến bất đồng của các phe phái thường rất khó thực hiện do tinh thần thập nhị sứ quân đang hòanh hành trong bầu không khí chính trị chưa ổn định. Sự ngầm phá họai của những tay sai của Pháp và nhất là của quân Pháp vẫn còn ở lại không muốn ra đi một cách êm thắm, trái lại còn ngấm ngầm giúp nhóm Bình Xuyên gây rối chống phá. Công cuộc lành mạnh hóa xã hội đòi phải giải tán các khu cờ bạc đĩ điếm từng được quốc trưởng Bảo Đại cho phép họat động công khai. Giải quyết vụ  tướng Nguyễn Văn Hinh, Tổng Tham Mưu Trửong có quốc tịch Pháp được Pháp đỡ đầu ngang nhiên đối đầu với chính phủ mới. Vân vân và vân vân. Tất cả những việc đó đều cần được sự giúp đỡ của nước bạn Hoa Kỳ về tài chính cũng như sự ủng hộ tinh thần. Vì ông Diệm về nước với hai bàn tay trắng. Ngân khố mà ông tiếp thu thì trống rỗng.
Nhưng ở đời kẻ chi tiền là kẻ chỉ huy. Ông Diệm biết rõ hơn ai hết quy luật đó. Cho nên ông rất thận trọng trong việc nhận viện trợ, nhất là quân viện của Mỹ. Các giới chức Mỹ, từ phó Tổng Thống đến Đại Sứ Mỹ, đến tướng lãnh Mỹ đã từng gặp ông, đề nghị cho Mỹ đem quân tác chiến vào Việt Nam giúp ông chống Cộng hữu hiệu hơn. Ông không bác bỏ hẳn đề nghị đó. Nhưng ông nói hiện chưa cần. Khi cần thì sẽ có một hiệp ước song phương đưa ra Quốc Hội duyệt y, để Mỹ được đóng quân ở vùng biên giới gần sông Bến Hải. Sở dĩ ông còn dè dặt thận trọng vì ông biết, dầu sao sự có mặt của đại quân Mỹ cũng trái với chiến lược phi quân sự của ông. Hơn nữa nó sẽ ảnh hưởng đến nếp sống của người dân khi bên cạnh họ có một số đông lính Mỹ sinh sống, hoạt động theo phong tục tập quán của Mỹ chẳng  những không phù hợp mà còn trái với phong tục tập quán của dân tộc Việt Nam.
Và điều mà ông sợ nhất là đối phương sẽ viện cớ có đông quân Mỹ ở miền Nam để hô hào nhân dân miền Bắc “đánh đuổi quân xâm lược”, và nhân dân miền Bắc sẽ  hăng hái hưởng ứng lời kêu gọi đó cũng giống như trong thời ông Bảo Đại họ đã nhiệt tình theo lệnh ông Hồ quyết chiến chống thực dân Pháp, chỉ vì sự hiện diện của hàng trăm ngàn lính Pháp và Lê Dương. (3bis)
Những đoàn quân ngọai quốc này chiến đấu (chống Việt Minh) dưới sự lãnh đạo của những tướng lãnh người Pháp. Không gì làm cho người dân miền Bắc tin ông Hồ chống ngọai xâm bằng sự hiện diện của những đòan quân ngọai quốc. Và vì vậy mà chúng ta đã thua, phe quốc gia đã thua cũng là dân tộc Việt Nam đã thua, mặc dù có sự quân viện hùng hậu của quân Liên Hiệp Pháp.
Ông Diệm không muốn đi vào vết xe cũ của ông Bảo Đại. Đó là quyết định đúng đắn cả về mặt chủ quyền, chính nghĩa, lẫn về mặt chiến lược, sách lược.
Với những ai vẫn còn trách ông Diệm không để quân Mỹ vào đánh Bắc Việt giúp Việt Nam Cộng Hòa, chúng tôi xin qúy vị đó hãy nhìn vào hai sự kiện lịch sử rõ như ban ngày: một là với gần 20 vạn quân Liên Hiệp Pháp giúp tận tình, chính quyền Bảo Đại đã thua. Hai là với hơn hai triệu quân Mỹ dùng đủ mọi vũ khí tối tân cũng tận lực tấn công VC trên khắp các mặt trận, còn tấn công ra Bắc nữa, chính quyền Nguyễn Văn Thiệu cũng đã thua.
Ai còn dám nói Mỹ không thua, chỉ giả với thua, để  bỏ rơi đồng minh bé nhỏ cho đỡ ngượng, theo chúng tôi nghĩ, chỉ là ngụy bịện, hoặc đã không đọc kỹ những trang trên của bài này, hoặc chẳng hỉểu gì vè chiến tranh ý thức hệ và công hịệu của thứ vũ khí “tuyệt chiêu” là chiêu bài dân tộc trong sách lược dân tộc chống thực dân của Lênin được HCM khéo léo áp dụng  một cách triệt để..
Nếu không có chiêu bài dân tộc của HCM thì cựu hoàng Bảo Đại đã không phải nhờ tới quân đội Pháp. Nếu không có chiêu bài dân tộc của HCM, thì chính quyền Nguyễn Văn Thiệu có thể cũng khỏi cần tới đại quân Mỹ. Vì nếu không dùng chiêu bài dân tộc giả dối thì HCM sẽ hiện nguyên hình là tên Việt Gian tay sai Cộng sản Quốc Tế, mà cụ thể là Nga Cộng và Tầu Cộng.

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22

Công Việc

Chúng tôi sẽ mang lại tin tức, tài liệu chính xác trong tình yêu dân -tộc để xây dựng một ViệtNam, không mang các chủ thuyết ngoại-lai, bè đảng như chủ thuyết Cộng-Sản đã và đang thống trị con, dân Việt hiện nay, vì nó được hệ thống hóa tinh vi hơn thời Bắc thuộc, và Pháp thuộc để bắt đồng bào Việt phải cam chịu tủi nhục, phục tùng và làm nô lệ kiểu mới cho Chủ Nghĩa Cộng Sản. Cha ông chúng đã hiên ngang gầy dựng nước Việt, vậy chúng ta đã làm được gì?
Chúng ta phải nhìn vào sự thật để phục vụ con, dân Nước Việt. Nếu muốn đất nước của chúng ta phú cường, độc lập toàn vẹn.
“Nếu bọn Việt Cộng thắng, thì quốc-gia Việt-Nam cũng sẽ bị tiêu-diệt và sẽ biến thành một tỉnh nhỏ của Trung-hoa Cộng-sản. Hơn nữa toàn-dân sẽ phải sống mãi mãi dưới ách độc tài của một bọn vong bản vô gia đình, vô tổ quốc, vô tôn giáo."
Ngô Đình Diệm
(Đồng Cam, Tuy-Hòa 17-9-1955)

Thiện Nguyện

Chúng tôi mời gọi sự cộng tác, đóng góp của các tầng lớp trong xã hội, từ dịch thuật, viết, kỹ thuật, kiến thức nông, công, ngư, kỹ, thương nghiệp. Ngõ hẩu phục vụ lợi ích mọi người dân Việt và Tổ quốc.

Thực Hiện

Nhóm thực hiện xin chân thành kính chúc đồng bào trong tinh thần Đồng-Tiến.

Thư Từ, Bài Vở, Liên Lạc

Chúng tôi luôn sẳn sàng đón nhận thư từ, bài vở, góp ý của mọi tầng lớp đồng bào.
Thư về:

infor@ngodinhdiem.net

#Đánh giá lại Ngô Đình Diệm
#Caravelle I
#Caravelle II

Copyright © 2010 Ngodinhdiem.net . All rights reserved.

Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời