NDD pict
#Cố TổngThống Ngô Đình Diệm

Hồ Chí Minh Ngô Đình Diệm
và cuộc chiến Quốc Cộng
#14                 

Minh Võ

Nguyên lý chỉ đạo chiến lược lâu dài của ông Diệm là phải giữ chủ quyền quốc gia trên hết. Vì chỉ có thế mới đối đầu được với Hồ Chí Minh đã được dư luận trong và ngòai nước coi như “một nhà giải phóng dân tộc”. Nhiều lần các giới chức cao cấp Mỹ từ phó Tổng Thống đến Đại Sứ vân vân đã cố thuyết phục ông hãy cho phép Mỹ đưa quân tác chiến vào để sớm đánh thắng Việt Cộng. Ông không bác bỏ hẳn. Ông chỉ nói chưa cần, và hứa khi cần thì sẽ trình Quốc Hội duyệt y một hiệp ước song phương cho phép quân Mỹ đóng gần Sông Bến Hải để ngăn chặn sự tấn công ồ ạt bằng quân bắc Việt có đại quân Trung Quốc yểm trợ công khai như trường hợp Nam Hàn đầu thập niên 50 thế kỷ trước.
Như vậy ông Diệm đã không tuyệt đối chống việc Mỹ đem quân tác chiến vào, như có người không nghiên cứu kỹ lịch sử đã chê ông “thiếu khôn ngoan”, làm phật lòng Đồng Minh nên mới bị hại. Những người này còn đưa sự kiện lịch sử của Nam Hàn để lý luận rằng, nếu để đại quân vào giúp thì đã nhanh chóng giải quyết họa xâm lăng. Nhưng hòan cảnh Nam Hàn đầu thập niên 50 thế kỷ trước hoàn toàn khác hoàn cảnh Việt Nam đầu thập niên 60.
 Thứ nhất Nam Hàn không có huyền thọai Hồ Chí Minh anh hùng cứu quốc, vừa đánh thắng Thực Dân Đế Quốc.
 Thứ hai, Nam Hàn bị CS Bắc Hàn công khai xâm lăng, với quân viện ồ ạt của Trung Cộng. Nam Hàn vì lý do tự vệ, có quyền cầu cứu Liên Hiệp Quốc.
Thứ ba, Việc Mỹ đem quân vào Nam Hàn để chống Hàn Cộng và Trung Cộng xâm lăng đã được Liên Hiệp Quốc đồng ý, nên không bị dư luận lên án hay chỉ trích.
Thực tế lịch sử những năm đầu thập niên 70 đã chứng tỏ: Vì Mỹ đưa đại quân vào mà thiếu những yếu tố cần thiết như Nam Hàn trước đó, nên chiến tranh đã kéo dài 8 năm và Mỹ đã sa lầy. Việc sa lầy này có thực. Không chỉ có ký giả Mỹ David Halberstam (đã chết vì tai nạn xe hơi năm 2007) viết cuốn The Making of a Quagmire để nói về sự sa lầy đó, mà ký gia Việt Nam Nguyễn Kỳ Phong cũng có một cuốn với nhan đề Vũng Lầy của Bạch Ốc.
 Không phải là nhà nông từng có trâu bị sa lầy thì khó hình dung ra cảnh sa lầy nó điêu dứng, cùng quẫn đến thế nào.Rút chân ra được khỏi bãi lầy đã là may mắn lắm. Thiết tưởng không nên trách Tổng Thống Nixon của Hoa Kỳ đã bỏ rơi chúng ta. Như đã trình bày ở trên, chính Tổng Thống Lyndon B. Johnson và bộ trưởng Quốc Phòng McNamara đã có ý định rút quân truớc Nixon rất lâu (1966 và 1968). Vả lại khi vận động tranh cử Tổng Thống Nixon đã hứa với quốc dân Mỹ là sẽ rút quân về (Vì ông thấy trước, khi miền Nam không còn ông Diệm nữa thì không thể nào thắng CS miền Bắc được) cho nên ông mới thắng cử một cách vẻ vang. Như vậy cũng có thể nói, ý muốn rút quân là do toàn dân Mỹ. Vì vậy cũng đừng bảo Nixon bỏ rơi Việt Nam vì đã ký được thông cáo chung Thuợng Hải với Trung Cộng ngày 27 tháng 2 năm 1972. (4)
 Chẳng qua ông đã bất đắc dĩ phải bỏ một tiền đồn không thể  giữ nổi, vì những sai lầm chiến lược (của chính quyền Kennedy), hầu áp dụng chiến lựơc mới: quay mũi nhọn tấn công vào những mặt trận khác rộng lớn và quan trọng hơn là ngọai giao, thương thuyết, nghĩa là không dùng vũ khí vật chất nữa, mà chỉ dùng vũ khí vô hình để  tấn công các quan thầy của Việt Cộng.
Về vấn đề này, xem ra Nixon  đã áp dụng chiến luợc sách lược đấu tranh phi vũ trang của Ngô Đình Diệm 9 năm về truớc. Dùng chính nghĩa để thắng ngụy nghĩa, dùng đòn ly gián chia rẽ hàng ngũ đối phương, bằng vũ khí phi quân sự, chứ không dùng chiến tranh nóng. Và dĩ nhiên cái vị thế một siêu cường đã giúp Nixon dễ thành công hơn Ngô Đình Diệm. Trong tác phẩm độc đáo hơn 300 trang 1999 Victory without war, Nixon đã thâu tóm chiến lược phi vũ trang của ông vào ba từ: deterrence, competition, negotiation (răn đe, thi đua và thương thuyết).Ông nhìn thấy trước chiến lược này thế nào cũng thành công, nên đã đưa ra một lời tiên đóan làm nhan đề cho cuốn sách tiên tri của mình: Năm 1999 sẽ có chiến thắng mà không cần chiến tranh. (4bis)  

Ngô Đình Diệm đã không mở những trận đánh lớn, lại không muốn cho Mỹ đem quân tác chiến vào giúp đánh nhanh, đánh mạnh. Vậy chiến lược chống Việt Cộng của ông ta chủ yếu là gì?

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22

Công Việc

Chúng tôi sẽ mang lại tin tức, tài liệu chính xác trong tình yêu dân -tộc để xây dựng một ViệtNam, không mang các chủ thuyết ngoại-lai, bè đảng như chủ thuyết Cộng-Sản đã và đang thống trị con, dân Việt hiện nay, vì nó được hệ thống hóa tinh vi hơn thời Bắc thuộc, và Pháp thuộc để bắt đồng bào Việt phải cam chịu tủi nhục, phục tùng và làm nô lệ kiểu mới cho Chủ Nghĩa Cộng Sản. Cha ông chúng đã hiên ngang gầy dựng nước Việt, vậy chúng ta đã làm được gì?
Chúng ta phải nhìn vào sự thật để phục vụ con, dân Nước Việt. Nếu muốn đất nước của chúng ta phú cường, độc lập toàn vẹn.
“Nếu bọn Việt Cộng thắng, thì quốc-gia Việt-Nam cũng sẽ bị tiêu-diệt và sẽ biến thành một tỉnh nhỏ của Trung-hoa Cộng-sản. Hơn nữa toàn-dân sẽ phải sống mãi mãi dưới ách độc tài của một bọn vong bản vô gia đình, vô tổ quốc, vô tôn giáo."
Ngô Đình Diệm
(Đồng Cam, Tuy-Hòa 17-9-1955)

Thiện Nguyện

Chúng tôi mời gọi sự cộng tác, đóng góp của các tầng lớp trong xã hội, từ dịch thuật, viết, kỹ thuật, kiến thức nông, công, ngư, kỹ, thương nghiệp. Ngõ hẩu phục vụ lợi ích mọi người dân Việt và Tổ quốc.

Thực Hiện

Nhóm thực hiện xin chân thành kính chúc đồng bào trong tinh thần Đồng-Tiến.

Thư Từ, Bài Vở, Liên Lạc

Chúng tôi luôn sẳn sàng đón nhận thư từ, bài vở, góp ý của mọi tầng lớp đồng bào.
Thư về:

infor@ngodinhdiem.net

#Đánh giá lại Ngô Đình Diệm
#Caravelle I
#Caravelle II

Copyright © 2010 Ngodinhdiem.net . All rights reserved.

Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời