NDD pict
#Cố TổngThống Ngô Đình Diệm

Hồ Chí Minh Ngô Đình Diệm
và cuộc chiến Quốc Cộng
#17                 

Minh Võ

Sau khi thảm bại, nhiều cấp lãnh đạo của VNCH đã vào tù để có dịp suy nghĩ và rút ra những bài học qúy báu cho tương lai. Một số đã chết thảm trong tù như cố bác sĩ Phan Huy Quát, cố luật sư Trần Văn Tuyên,  lãnh tụ VNQDĐ Vũ Hồng Khanh. Chết trong hòan cảnh đó, có lẽ lỗi lầm của các vị đó đã đựoc rửa sạch.
Nhưng những người nhận tiền của Mỹ lật và giết Tổng Thống Ngô Đình Diệm và một số chính khách thuộc các đảng phái chống đối hầu hết đã bỏ chạy vào giờ thứ 25 và, vì có phương tiện nên họ đã có được đời sống an nhàn trên đất Mỹ. Họ có thì giờ và tiền bạc, người quen phụ giúp để viết những cuốn gọi là hồi ký để chạy tội. Trong những hồi ký đó không hề thấy một lời nhận lỗi và hối lỗi mà đầy rẫy những lời kết án, nguyền rủa một chế độ tốt đẹp nhất từ 1945 đến ngày nay. 
Những người có lương tâm, biết sự thực không dám mở miệng vì sợ tai bay vạ gió.
Đó là một vài lý do khiến cho đến nay quốc sự ra nông nỗi này.
Như đã trình bày ở phần II, chính các nhà cách mạng quốc gia đã dung nạp, giúp đỡ và tạo thanh thế cho ông Hồ Chí Minh. Điều này là một khuyết điểm nghiêm trọng. Nhưng xét vì các vị đó đã làm vì lòng tốt, vì chưa biết rõ về con người HCM và cũng chưa rành về mưu sâu của Lênin, cho nên cũng khó trách họ. Phe Quốc Gia chúng ta, trong một chừng mực nào đó, thường có cái “tật” lấy lòng quân tử đo dạ kẻ tiểu nhân.
Trong cuốn lịch sử đấu tranh cận đại nói trên ... Hòang Văn Đào đã thuật lại việc lãnh tụ Đại Việt Quốc Dân Đảng Trương Tử Anh, cũng là một trong 3 lãnh tụ tối cao của liên minh Đại Việt QDĐ và Việt Nam QDĐ đã bác bỏ lời khuyên của một chiến sĩ VNQDĐ khác là Lê Khang: Trong một hội nghị liên đảng, Lê Khang đã đề nghị: Phải đọat chính quyền ngay trong ngày 18-8 để loại HCM và bè lũ. Sau khi đề nghị của ông bị bác bỏ, Lê Khang và một số đồng chí VNQDD đã bỏ đi lên Vĩnh Yên lập chiến khu riêng. Kết quả là chính Lê Khang đã bị CS giết (SĐD trang 214-217....) và lãnh tụ Trương Tử Anh thì bị thủ tiêu bí mật, được ghi là mất tích. (6)
Khi HCM đã giành được chính quyền rồi, để củng cố quyền lực bằng chiêu bài dân tộc, ông ta lại một lần nữa cần đến sự tiếp tay của các đảng Quốc Gia. Và 2 chính phủ liên hiệp tiếp nối ra đời. Các đảng Quốc Gia đã nhận 70 ghế trong “quốc hội” 1946 mà không được bầu.
Cái lỗi lầm này dĩ nhân nghiêm trọng hơn lỗi lầm của các vị trưởng bối ở Hoa Nam nhiều. Nhưng dầu sao so với cái tội phá tan tành Đệ I Cộng Hòa và giết một lãnh tụ duy nhất có khả năng đối phó với HCM thì còn nhẹ, chẳng đáng nhắc lại nhiều. Hơn nữa cái công của Việt Nam Quốc Dân Đảng chống Pháp dưới sụ lãnh đạo của cố đảng trưởng Nguyễn Thái Học, không thể nào phủ nhận đựoc và mãi mãi sẽ còn được hậu thế ghi ơn. Mặc dù cuộc khởi nghĩa ngày 10-2-1930 tai Yến Bái đã thất bại khiến Nguyễn Thái Học cùng 12 chiến sĩ đã phải lên đọan đầu đài, hàng ngàn chiến sĩ khác đã hy sinh tại chiến trường, hay vào tù và thậm chí bị đầy đến những nơi xa xôi trên trái đất điển hình là 325 người bị đầy tới đảo Guyane, Nam Mỹ rồi mất tại đó. (7)
Nước đã mất vào tay CS đã 35 năm (hơn một phần ba thế kỷ) rồi. Trừ một số vô trách nhiệm vội vã bỏ chạy ra ngọai quốc, hầu hết tướng lãnh và viên chức cao cấp VNCH đều đã nếm mùi đớn đau, tủi nhục trong tù. Họ đã có dư thì giờ để nghiền ngẫm về nỗi nhục mất nứoc và chắc hẳn nhiều người đã tự tìm ra câu trả lời cho câu hỏi, tại sao lại mất nước?
Thế chiến III (giữa khối Cộng và thế Giới Tự Do) cũng đã kết thúc hai chục năm rồi. Các nước Đông Âu đã sụp đổ, Liên Xô tan rã mau chóng. Nhiều người chua xót tự hỏi, sao Việt Nam vẫn chưa được giải phóng?
 Là vì chúng ta chưa chịu tin rằng mình đã thua, hãy còn thích thú nhớ lại và nhắc lại những chiến công hiển hách của mình trong quá khứ, hãy còn bị mê hoặc bởi giấc mộng giải phóng bằng đòi dân chủ, tự do, nhân quyền để may ra kẻ thù bố thí cho chút đỉnh như nhỏ gịot. Trong khi Việt Cộng, với chính quyền trong tay và diễn đàn quốc tế, ngày nay đựoc nhìều nước trên thế giới ủng hộ,  luôn ngụy biện và cãi chầy cãi cối rằng quan niệm về nhân quyền mỗi nước một khác, và ngọai bang không có quyền can thiệp vào nội bộ VN. Khi mà một số các tổ chức phi quốc gia như Văn Bút Thế Giới, Tổ chức Ân Xá Quốc Tế,, hay hội ký giả không biên giới v.v...mạnh mẽ lên tiếng thì bất quá VC cũng chỉ thả sớm hay giảm án cho một vài tù nhân lương tâm, sau khi đã tàn phá thể xác và triệt hạ ý chí chiến đấu của họ. Để rồi sau đó lại bắt bớ, bỏ tù, hành hạ thêm nhiều người khác.

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22

Công Việc

Chúng tôi sẽ mang lại tin tức, tài liệu chính xác trong tình yêu dân -tộc để xây dựng một ViệtNam, không mang các chủ thuyết ngoại-lai, bè đảng như chủ thuyết Cộng-Sản đã và đang thống trị con, dân Việt hiện nay, vì nó được hệ thống hóa tinh vi hơn thời Bắc thuộc, và Pháp thuộc để bắt đồng bào Việt phải cam chịu tủi nhục, phục tùng và làm nô lệ kiểu mới cho Chủ Nghĩa Cộng Sản. Cha ông chúng đã hiên ngang gầy dựng nước Việt, vậy chúng ta đã làm được gì?
Chúng ta phải nhìn vào sự thật để phục vụ con, dân Nước Việt. Nếu muốn đất nước của chúng ta phú cường, độc lập toàn vẹn.
“Nếu bọn Việt Cộng thắng, thì quốc-gia Việt-Nam cũng sẽ bị tiêu-diệt và sẽ biến thành một tỉnh nhỏ của Trung-hoa Cộng-sản. Hơn nữa toàn-dân sẽ phải sống mãi mãi dưới ách độc tài của một bọn vong bản vô gia đình, vô tổ quốc, vô tôn giáo."
Ngô Đình Diệm
(Đồng Cam, Tuy-Hòa 17-9-1955)

Thiện Nguyện

Chúng tôi mời gọi sự cộng tác, đóng góp của các tầng lớp trong xã hội, từ dịch thuật, viết, kỹ thuật, kiến thức nông, công, ngư, kỹ, thương nghiệp. Ngõ hẩu phục vụ lợi ích mọi người dân Việt và Tổ quốc.

Thực Hiện

Nhóm thực hiện xin chân thành kính chúc đồng bào trong tinh thần Đồng-Tiến.

Thư Từ, Bài Vở, Liên Lạc

Chúng tôi luôn sẳn sàng đón nhận thư từ, bài vở, góp ý của mọi tầng lớp đồng bào.
Thư về:

infor@ngodinhdiem.net

#Đánh giá lại Ngô Đình Diệm
#Caravelle I
#Caravelle II

Copyright © 2010 Ngodinhdiem.net . All rights reserved.

Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời