NDD pict
#Cố TổngThống Ngô Đình Diệm

Hồ Chí Minh Ngô Đình Diệm
và cuộc chiến Quốc Cộng
#18                 

Minh Võ

Cứ nhìn vào kết quả nhỏ nhoi của những cố gắng của các đòan thể đảng phái, thì phải công nhận rằng phương cách họat động của chúng ta không đưa đến kết quả. Những nỗ lực nêu cao ngọn cờ vàng trên thế giới và đặc biệt là ở Mỹ, hay những thành tựu của một vài chính trị gia trẻ tuổi đã vào được một vài cơ quan lập pháp tiểu bang hay liên bang v.v..cũng không ảnh hưởng bao nhiêu đến lập tường chung của Quốc Hội, để Hoa Kỳ cương quyết hơn trong chính sách về nhân quyền.
Ngày nay phần đông các tướng lãnh và nhân vật chính trong cuộc đảo chính 63 đều đã chết, từ Dương Văn Minh, Nguyễn Văn Thiệu đến Đỗ Mậu, Trần Văn Đôn, Mai Hữu Xuân. Tướng Kỳ thì coi như đã bỏ sang hàng ngũ đối phương. Chỉ còn lại vài tướng như Trần Thiện Khiêm, Tôn Thất Đính. Vì vậy rồi đây sẽ có nhiều người mạnh bạo lên tiếng công khai kết án hành động phá họai một chế độ coi như nền tảng của vị thế nổi bật của phía  Quốc Gia trong một thời.
Gần đây chúng tôi đựoc biết tại hội nghị 35 năm sau nhìn lại Việt Nam tổ chức ngày 9-4-2010 gồm nhiều ký giả và nhân vật chính trị cả Việt lẫn Mỹ, ông Nguyễn Ngọc Linh (cựu tổng giám đốc Thông Tin, có chân trong hội đồng nội các) đã mạnh dạn nói lên một sự thật mà cho đến nay hiếm có ai dám làm, tuy rằng rất nhiều người cũng nghĩ như ông. Ông Linh nói:
“Theo tôi thì cuộc đảo chính (1963) này đã đánh dấu cái chết của miền Nam Việt Nam trong cuộc chiến chống lại kẻ xâm lăng miền Bắc.”
Thiển nghĩ câu nói trên chính là lời buộc tội gắt gao những kẻ chủ xướng và thi hành cuộc chính biến 1963. Bắt họ phải chịu trách nhiệm về việc miền Nam Việt Nam mất vào tay Cộng Sản. Có lẽ đa số thành viên hội nghị không dễ dàng đồng ý với ông Nguyễn Ngọc Linh.
Dầu sao thi ông Linh cũng đã thay mặt nhiểu người không có mặt tại hội nghị, cất lên tiếng nói can đảm của một ngừoi có trách nhiệm, biết phân biệt phải trái và có kiến thức về lịch sủ, chứ không a dua theo đám đông. Hy vọng rồi đây những tiếng nói tương tự sẽ càng ngày càng  nhiều hơn, để soi sáng một vùng tối trong lịch sử Việt Nam.
Lịch sử là tấm gương cho hậu thế soi, trong đó gồm những bài học của tiền nhân để lại. Nếu những nhà viết sử không có can đảm nói lên sự thực, lại còn cố tình che giấu hay xuyên tạc, bóp méo, chỉ vì nể sợ những kẻ có quyền có tiền, thì con cháu chúng ta sẽ mãi mãi mò mẫm trong tối tăm, không bao giờ tìm ra đúng hướng để đi trong công cuộc cứu nước và dựng nước, và sẽ đến lúc cái tồi tệ nhất xảy ra: Nước ta không còn lịch sử nữa.
Đến đây chắc qúy vị đã thấy tại sao những vấn đề của đất nước được nêu lên ở đầu bài sẽ không thể nào giải quyết đựoc bới những người ở lớp tuổi chúng ta- từ 65 tuổi trở lên.
 Cái chế độ hiện thời không thể thay đổi, đổi mới được. Đúng như Boris Yeltsin đã nói, nó chỉ có thể bị thay thế. Nhưng ai sẽ thay thế nó? Đã 35 năm hơn rồi lớp già chúng ta đã thất bại và chắc chắn sẽ còn thất bại, nếu không chịu khiêm tốn nhận mình đã thua vì đã phạm những lỗi lầm không thể tha thứ về chiến lựợc.
Kể từ sau khi Đông Âu sụp đổ rồi Liên Xô tan rã, nhiều lần các nhà lãnh đạo cũ của phe Quốc Gia đã cố thử tập họp các cộng đồng lại để mưu cầu một cơ may nào đó. Trong thập niên 90 thể kỷ trước nhiều ngừoi đã mở đường cho cựu hòang Bảo Đại, rồi cựu Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đứng ra gánh vác trọng trách. Rồi những chính phủ lưu vong Nguyễn Hữu Chánh, Đào Minh Quân (?) ra đời. Đó là chưa kể nhiều đảng phái như Việt Tân, Đại Việt (ba hệ phái) và “chính phủ lưu vong” Nguyễn Bá Cẩn, Nguyễn Văn Chức, Lý tòng Bá (VNCH Foundation?) v.v.... đều có chương trình kế sách rầm rộ. Nhưng kết quả chưa thấy gì. Tại sao vậy? Vì chúng ta không thành thực với lịch sử, nên không thu dụng được nhân tài.
Hiện nay nhiều nhà tranh đấu ở hải ngọai hy vọng mình có thể thu hút, lôi kéo những trí thức muốn “phản biện” ở quốc nội để tạo nên một sức đề kháng có nội công ngoại ứng, hầu tạo áp lực với nhà cầm quyền bắt buộc họ phải nhựong bộ.
Nhưng hy vọng đó chỉ là ảo vọng, nếu những “nhà trí thức phản biện” ở trong nước không nhận rằng mình đã từng phạm lỗi lầm nghiêm trọng khi đi theo HCM và Đảng Cộng Sản, và những nhà trí thức ở hải ngọai vẫn còn nghĩ Hồ Chí Minh hơn Ngô Đình Diệm về lòng yêu nước.

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22

Công Việc

Chúng tôi sẽ mang lại tin tức, tài liệu chính xác trong tình yêu dân -tộc để xây dựng một ViệtNam, không mang các chủ thuyết ngoại-lai, bè đảng như chủ thuyết Cộng-Sản đã và đang thống trị con, dân Việt hiện nay, vì nó được hệ thống hóa tinh vi hơn thời Bắc thuộc, và Pháp thuộc để bắt đồng bào Việt phải cam chịu tủi nhục, phục tùng và làm nô lệ kiểu mới cho Chủ Nghĩa Cộng Sản. Cha ông chúng đã hiên ngang gầy dựng nước Việt, vậy chúng ta đã làm được gì?
Chúng ta phải nhìn vào sự thật để phục vụ con, dân Nước Việt. Nếu muốn đất nước của chúng ta phú cường, độc lập toàn vẹn.
“Nếu bọn Việt Cộng thắng, thì quốc-gia Việt-Nam cũng sẽ bị tiêu-diệt và sẽ biến thành một tỉnh nhỏ của Trung-hoa Cộng-sản. Hơn nữa toàn-dân sẽ phải sống mãi mãi dưới ách độc tài của một bọn vong bản vô gia đình, vô tổ quốc, vô tôn giáo."
Ngô Đình Diệm
(Đồng Cam, Tuy-Hòa 17-9-1955)

Thiện Nguyện

Chúng tôi mời gọi sự cộng tác, đóng góp của các tầng lớp trong xã hội, từ dịch thuật, viết, kỹ thuật, kiến thức nông, công, ngư, kỹ, thương nghiệp. Ngõ hẩu phục vụ lợi ích mọi người dân Việt và Tổ quốc.

Thực Hiện

Nhóm thực hiện xin chân thành kính chúc đồng bào trong tinh thần Đồng-Tiến.

Thư Từ, Bài Vở, Liên Lạc

Chúng tôi luôn sẳn sàng đón nhận thư từ, bài vở, góp ý của mọi tầng lớp đồng bào.
Thư về:

infor@ngodinhdiem.net

#Đánh giá lại Ngô Đình Diệm
#Caravelle I
#Caravelle II

Copyright © 2010 Ngodinhdiem.net . All rights reserved.

Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời