DÂN BIỂU CANADA GỞI KIẾN NGHỊ KÊU GỌI CSVN TRẢ TỰ DO CHO 7 NHÀ DÂN CHỦ

Quỳnh Như, phóng viên RFA 2011-05-28

Thưa quý thính giả, như tin đã đưa, Tòa án Nhân dân Tỉnh Bến Tre sắp đưa Mục sư Dương Kim Khải và sáu người nữa ra Tòa xét xử về tội gọi là “âm mưu lật đổ chính quyền và có liên hệ với Đảng Việt Tân”.

Mục sư Dương Kim Khải sau khi rời nhà tù vào năm 2006.

Các tổ chức nhân quyền quốc tế đang phản ứng mạnh mẽ trước việc chính phủ Việt Nam đàn áp những nhà dân chủ này chỉ vì họ bênh vực cho dân oan khiếu kiện bị cưỡng chiếm đất đai.

Tại Hoa Kỳ, nhóm các nhà dân cử Mỹ tranh đấu cho vấn đề nhân quyền Việt Nam, gởi thư kiến nghị lên Thủ tướng Việt Nam để yêu cầu trả tự do cho 7 người này. Cùng thời điểm này, ông Wayne Marston, Dân biểu Canada, thành viên thuộc Tiểu bang Nhân quyền quốc tế của Quốc hội Canada cũng vừa gởi thư đến Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng yêu cầu trả tự do cho những người này, đồng thời cũng yêu cầu chính phủ Việt Nam chấm dứt ngay việc đàn áp các nhà hoạt động dân chủ tranh đấu ôn hòa.

Nhân dịp này Quỳnh Như có cuộc nói chuyện Dân biểu Wayne Marston về vấn đề này. Phần chuyển ngữ sẽ do Trung Khang đọc. Mời quý thính giả theo dõi.

CÁO BUỘC vÔ lÝ

wayne-marston-150.jpg
Dân biểu Wayne Marston. Photo courtesy of Parliament of Canada.

Quỳnh Như: Thưa Ngài Dân biểu, chúng tôi vừa nghe tin ông gởi thư đến Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng, yêu cầu chính phủ Việt Nam trả tự do ngay tức khắc cho bảy nhà đấu tranh dân chủ ôn hòa sắp bị đưa ra Tòa án tại Tỉnh Bến Tre để xét xử với cáo buộc về tội gọi là “âm mưu lật đổ chính quyền”. Xin ông nói qua về việc này cho thính giả của Đài Á Châu Tự Do được biết.

DB Wayne Marston: Chúng tôi rất quan ngại khi nghe tin những người hoạt động ôn hòa này, trong đó có Mục Sư Dương Kim Khải và sáu người nữa bị bắt và bị chính quyền Việt Nam biệt giam kể từ tháng 7 năm ngoái. Họ phải chịu đựng sự hành hạ của công an, và không được cho phép gặp mặt bất cứ ai kể cả thân nhân và luật sư của họ.

Tôi nghĩ điều quan trọng đầu tiên là phải cho phép bảy người này được gặp người thân và luật sư. Đồng thời tôi đã viết thư gởi đến Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng, yêu cầu trả tự do ngay tức khắc cho những người hiện đang bị giam giữ này.

Quỳnh Như: Thưa, ông có bình luận gì về vấn đề này?

Cho nên tôi cho rằng, việc chính quyền cáo buộc bảy người đấu tranh ôn hòa này vào tội danh đó là không đúng.
DB Wayne Marston

DB Wayne Marston: Vâng, tôi nghĩ nếu như những người này bày tỏ ý kiến phản đối một cách ôn hòa, bênh vực cho những dân oan đi khiếu kiện vì bị cưỡng chiếm đất đai mà bị chính quyền khép vào tội “âm mưu lật đổ chế độ” theo điều 79 của Bộ Luật Hình sự của Việt Nam thì đây quả là một điều làm chúng tôi vô cùng ngạc nhiên.

Cho nên tôi cho rằng, việc chính quyền cáo buộc bảy người đấu tranh ôn hòa này vào tội danh đó là không đúng. Do vậy, tôi mong rằng nhà nước Việt Nam sẽ xem xét lại việc này và sớm trả tự do cho cả bảy người họ.

Quan tÂm và Ủng hỘ

Quỳnh Như: Theo như chỗ chúng tôi được biết thì trong thư gởi cho ông Nguyễn Tấn Dũng, ông cũng yêu cầu chính phủ Việt Nam nên ngưng ngay các hành động bắt bớ, và giam giữ các công dân bày tỏ ý kiến một cách ôn hòa về vấn đề nhân quyền hay tự do tôn giáo, cũng như cần chấm dứt việc sử dụng bạo lực đe dọa, khủng bố tinh thần gia đình của họ. Thưa có đúng không?

7-nguoi-xu-ben-tre-250.jpg
Dự kiến ngày 30/5, tòa án Nhân dân tỉnh Bến Tre sẽ xét xử bảy người. Photo courtesy of Viettan.

DB Wayne Marston: Thư kiến nghị gởi cho Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng đã được gởi đi từ hôm 24/05. Hiện chúng tôi đang rất quan ngại cho tình hình của bảy người còn đang bị giam giữ chờ đưa ra xét xử này. Chúng tôi cũng hiểu những khó khăn mà họ phải đương đầu hiện nay, với một cáo buộc về một tội danh nghiêm trọng như vậy. Trong khi chúng tôi nghĩ rằng họ có quyền được bày tỏ những điểm bất đồng chính kiến với nhà nước một cách ôn hòa, nên họ không có tội. Vì thế chúng tôi cũng muốn bày tỏ sự cảm thông đối với họ và sự hỗ trợ tinh thần đến cho gia đình họ.

Quỳnh Như: Vâng, thư đã gởi đi từ hôm,vậy đã có phản hồi nào từ phía của chính quyền Việt Nam?

DB Wayne Marston: Không. Tôi chưa thấy có động tịnh gì từ phía chính phủ Việt Nam đối với thư đề nghị của tôi. Và ở Canada chúng tôi thì cũng mới xong kỳ bầu cử, mà thư thì cũng mới gởi đi Hà Nội hôm 24/05, nên tôi cũng không ngạc nhiên khi chưa thấy phản hồi từ phía chính quyền Việt Nam.

Quỳnh Như: Đây không phải là lần đầu tiên cộng đồng quốc tế và những người quan tâm gởi thư yêu cầu chính phủ Việt Nam nên cải thiện tình trạng nhân quyền trong nước và chấm dứt việc đàn áp bắt bớ đối với những nhân vật bất đồng chính kiến, nhưng người ta vẫn chưa thấy có một động thái nào đáp ứng lại các yêu cầu đó. Ông có nghĩ rằng, lần này chính quyền Hà Nội sẽ có những thay đổi tiến bộ hơn không?

DB Wayne Marston: Chúng tôi vẫn luôn mong rằng trong những trường hợp như thế này, bức thư sẽ có một tác động nào đó. Hơn nữa, qua kinh nghiệm theo dõi tình hình tại các quốc gia có chế độ chính trị như ở Việt Nam, chúng tôi cũng biết rằng nếu các tổ chức nhân quyền trên thế giới bày tỏ mối quan tâm sâu sắc đến những trường hợp bắt bớ và giam cầm các tù nhân lương tâm qua những bức thư kiến nghị như thế này, thì cũng sẽ có một tác động nào đó, ít nhất là cũng cải thiện được đôi chút tình hình khó khăn đối với những nhà hoạt động đang ở trong tù, hoặc là công an sẽ cho phép thân nhân họ được vào thăm nuôi, hoặc họ có thể gặp luật sư của mình, ...”

Quỳnh Như: Và theo ngài, thì dư luận nước ngoài cần có biện pháp gì hữu hiện hơn đối với chính phủ Việt Nam để buộc chính quyền này thực thi các quyền tự do dân chủ, và nhân quyền trong nước?

Tôi muốn động viên các nhà đấu tranh ôn hòa tiếp tục cuộc đấu tranh để đòi hỏi chính phủ tôn trọng các quyền tự do của người dân.

DB Wayne Marston

DB Wayne Marston: Đối với một nước như Việt Nam, điều quan trọng cần thực hiện là phải làm sao thể hiện cho Thủ tướng và các quan chức của chính phủ Việt Nam thấy rõ được điều quan tâm, trông đợi của Liên Hiệp Quốc và của các tổ chức nhân quyền trên thế giới đối với việc cải thiện tình hình nhân quyền và chấm dứt vấn đề đàn áp tự do tôn giáo, cho phép người dân trong nước được hưởng một số quyền tự do căn bản, trong đó có quyền tự do hội họp, quyền được bày tỏ sự bất đồng chính kiến đối với chính phủ một cách ôn hòa.

Và tôi nghĩ rằng chính phủ các nước trong cộng đồng thế giới cũng như các tổ chức chính trị nên thường xuyên gởi đến cho chính phủ Việt Nam những lá thư kiến nghị, bày tỏ những mối quan tâm và sự thất vọng trước việc thực thi dân chủ đối với người dân Việt Nam hiện nay. Hy vọng điều này có thể giúp cải thiện được phần nào bầu không khí chính trị trong nước.

Quỳnh Như: Trước khi dứt lời, qua đây ông có muốn gửi gắm thêm điều gì với quý thính giả của Đài Á Châu Tự Do?

DB Wayne Marston: Tôi muốn động viên các nhà đấu tranh ôn hòa tiếp tục cuộc đấu tranh để đòi hỏi chính phủ tôn trọng các quyền tự do của người dân, và cho chính phủ thấy rằng đối với quý vị, vấn đề nhân quyền là quan trọng cũng như việc người dân được phép bày tỏ ý kiến phản đối một cách ôn hòa là một nhu cầu chính đáng. Hình thức đấu tranh ôn hòa của quý vị là phù hợp. Tôi hoàn toàn ủng hộ và động viên.
Quỳnh Như: Xin cảm ơn Ngài Dân biểu Wayne Marston đã dành cho Đài chúng tôi cuộc phỏng vấn này.

Dương Kim Khải: Bài Ca Cuộc Đời

Nguyệt Quỳnh
2011-05-28

Đọc nhật ký của Nguyễn Thị Từ Huy, tự nhiên đầu óc tôi cứ lanh quanh mãi với những câu thơ của Bùi Mạnh Nhị.

Photo courtesy of Duy Hoang
Sinh viên Hội Thánh Mennonite ở Sài Gòn đang cầu nguyện vào tối 25/05/2011 cho MS Dương Kim Khải và những tù nhân sắp bị xử tại tòa án Nhân dân tỉnh Bến Tre.

Đó là những nhịp tim đập to hơn tiếng biển, là những bài ca cuộc đời…

“Quả tim bình thường nghe chẳng rõ
Bỗng đập to hơn tiếng biển vỡ quanh người…
Và vì thế, vang lên những bài ca cuộc đời
Hát về những điều không thể nói”

Bùi Mạnh Nhị

Bỗng dưng tôi nhìn thấy rõ sẽ có một ngày trên đường phố quê hương tôi, ngàn trái tim sẽ đập cùng một nhịp. Sài Gòn sẽ như Cairo nằm nghe những bước chân của tuổi trẻ “6 Tháng 4”, những bước chân đẩy lùi xe tăng, những bước chân làm im họng súng. Và câu hát được nghe từ nhịp đập trái tim người trẻ Ahmed Maher dường như đã được hát rất nhiều lần, đã nhiều lần lắm trên những nẻo đường của tổ quốc tôi: “Our motherland, We give you our blood and our soul” (Đất mẹ ơi, chúng con xin dâng lên mẹ sinh mạng và tâm hồn mình).

Nhưng đâu rồi những ngày xưa ấy, đâu rồi những câu hát? Có còn ai nghe thấy không?

son-quan-250.jpg
LS Lê Quốc Quân (trái) và BS Phạm Hồng Sơn. RFA file

Trong suốt những năm dài sống dưới sự trấn áp của một chế độ cực quyền, nỗi sợ làm chủ tất cả, con người tự khom lưng, tự mình biến thành tôi tớ cho nỗi sợ. Các nhà văn, nhà thơ, các trí thức tự nguyện đánh mất tiếng nói của bản thân. Và số phận oan khiên của cả dân tộc cũng bắt đầu từ đó.

Trong bài viết “Chân lý là điểm hẹn” Hà Sĩ Phu cho rằng nỗi sợ hãi, sự hèn nhát của trí thức lại được bảo kê bằng những dáng vẻ thanh cao, đạo hạnh. Chính nỗi sợ đó đã biến những trí thức nếu không thành con giun thì trở thành công cụ.

Thế rồi ông lại bảo:

“Nhưng giống như con sói bị đánh thức bởi tiếng gọi từ nơi hoang dã, lòng người Trí thức trước nguy cơ giống nòi bị làm nhục, đã được đánh thức bởi tiếng gọi của dòng giống oai hùng từ rất xa xăm, ẩn đâu trong mỗi tế bào.”

Nhưng giống như con sói bị đánh thức bởi tiếng gọi từ nơi hoang dã, lòng người Trí thức trước nguy cơ giống nòi bị làm nhục, đã được đánh thức bởi tiếng gọi của dòng giống oai hùng từ rất xa xăm, ẩn đâu trong mỗi tế bào.

Hà Sĩ Phu

Có phải chúng ta đang nhìn thấy những điều Hà Sĩ Phu nói, những con sói đang được đánh thức. Tôi nhìn thấy sau ông là vô số những con người: Những Vi Đức Hồi, Tô Hải, Phạm Minh Hoàng, Phạm Hồng Sơn, Lê Quốc Quân, Cù Huy Hà Vũ và giờ đây những con người thầm lặng nhất như Nguyễn Anh Tuấn, Nguyễn Thị Từ Huy cũng đang tìm đến điểm hẹn.

Bắt đầu bằng bài viết “Dắt tay nhau đi dưới tấm biển chỉ đường của trí tuệ" năm 1988; Hà Sĩ Phu, một nhà khoa học tài ba, một nhà tư tưởng chính trị uyên bác, một nhà thơ, một nhà văn thâm thúy đã nhập cuộc. Ông nhập cuộc với cái giá đầu tiên phải trả là một năm tù.

Sau ông là TS luật Cù Huy Hà Vũ, một người xuất thân từ một gia đình danh tiếng, một nhà luật học chặt chẽ trong lý luận và suy tư. Rồi đến BS Phạm Hồng Sơn, LS Lê Quốc Quân… từng người, từng người, những con người VN đang dần dần góp mặt trong dòng chảy của lịch sử. Cái in đậm trong tâm trí tôi nhất là hình ảnh của một bác sĩ, một luật sư khoác tay nhau trên đường phố để đối đầu với dùi cui và bạo lực.

NhỮng chuỖi ngÀy bỊ bẮt bỚ tÙ ĐÀy

Mục sư Dương Kim Khải và vợ bị bệnh nằm liệt giường.

Và ở giữa những con người tài hoa và sẵn sàng hy sinh đó tôi nhìn thấy hình ảnh đầy tình thương của mục sư Dương Kim Khải. Từ một chuồng bò cũ ở ven sông Sàigòn, nơi mái tôn thấp sát đầu người, nơi có người vợ thương yêu nằm bán thân bất toại, nơi nhà nguyện nóng như một lò nướng bánh mì đã vang ên những nhịp tim của ông. Nói như Bùi Mạnh Nhị, những nhịp tim đập to hơn tiếng biển.

Tấm lòng của mục sư Dương Kim Khải chính là bản thánh ca được chia sẻ trong Thi Thiên 37:

Chớ phiền lòng vì cớ kẻ làm dữ,
Cũng đừng ghen tị kẻ tập tành sự gian ác.
Vì chẳng bao lâu chúng nó sẽ bị phát như cỏ,
Và phải héo như cỏ tươi xanh.
Hãy tin cậy đức Giê- hô- va và làm điều lành…

Mục Sư Khải, người quản trị hội thánh Mennonite, người mà suốt cuộc đời là những chuỗi ngày bị chính quyền bạc đãi; nhưng trái tim ông lại dạt dào một tình yêu thiết tha cho tổ quốc, cho tha nhân. Ông bảo: “Cuộc đời của tôi cống hiến cho Đức Chúa Trời, cống hiến cho chính nghĩa, cho sự đấu tranh cho dân tộc nầy và tất cả những gì để đem lại đúng như những điều mà Thượng Đế đã ban tặng cho dân tộc VN.”

Cuộc đời của tôi cống hiến cho Đức Chúa Trời, cống hiến cho chính nghĩa, cho sự đấu tranh cho dân tộc nầy và tất cả những gì để đem lại đúng như những điều mà Thượng Đế đã ban tặng cho dân tộc VN.
MS Dương Kim Khải

Từ khi còn là một cậu bé 14 tuổi mục sư Khải đã bị quy tội phản động vì sửa lời một bài hát ca tụng ông Hồ. Đến năm 1977 tai họa lại đến với ông khi ông đang điều trị tại bịnh viện Vĩnh yên, Vĩnh Phúc. Một cuộc phẫu thuật theo ông được cấp trên “chỉ đạo” đã cắt đứt một dây thần kinh ở cánh tay phải của ông. Sau đó, để cho chìm xuồng những tố cáo của ông, chính quyền đã tìm cách đưa ông ra khỏi bịnh viện và phó mặc cho ông bị tàn tật. Đến năm 1985 ông lại bị bắt giam tại Hỏa Lò, Hà Nội ròng rã suốt 13 tháng trời trong tình trạng bị đói khổ và hành hạ.

Dù vậy, bất kể những tai họa phải gánh chịu trong cuộc đời, căn nhà riêng của ông vẫn là nơi ông dành để thờ phượng Đức Chúa Trời và dùng làm lớp học tình thương cho một số trẻ em lang thang thất học. Những năm tháng của ông là những năm tháng phải vượt qua đủ mọi gian nan và bền bỉ đấu tranh đòi công lý cho người dân bị mất đất, mất nhà.

Ngày 19/8/2004 nhà nước ra tay đập phá căn nhà riêng của ông. Mục sư Khải bị trục xuất ra khỏi Sài Gòn, ông phải sống lang thang, ngủ dưới gầm cầu để khỏi liên lụy đến những gia đình tín hữu.

Trên đoạn đường đi đòi công lý cho tha nhân, tình thương của mục sư Khải đã lan tỏa và được đền đáp từ những tấm lòng bất ngờ bắt gặp. Năm 1985, ông bị bắt giam suốt 13 tháng trời tại Hỏa Lò Hà Nội. Ở đây ông đã gặp một chủ tọa phiên tòa nhân nghĩa. Suốt 13 tháng bị giam cầm, chịu đói khổ với sự hành hạ và ép cung của trại giam, tuy nhiên khi ra tòa, chủ tọa phiên tòa đã nhìn thấy bản chất thật của bản án. Vụ án được bãi bỏ, mục sư Khải được tự do, nhưng ông cũng rất buồn khi biết vị tòa khả kính ngầm bảo vệ và bênh vực cho ông đã bị bắt sau đó 4 tháng.

HỘi ThÁnh ChuỒng BÒ

Tin-Lanh-Hoi-thanh-chuong-bo--250.jpg
Hội Thánh Chuồng Bò tháng 8 năm 2010. RFA file

Thế rồi trong những ngày sống lang thang, như một định mệnh ông đã gặp một phật tử sinh sống ở ven sông Sài Gòn. Vị phật tử này cảm động trước hoàn cảnh của mục sư Khải, nên quyết định bán hết bò đi và cho ông mượn cái chuồng bò của mình làm nơi thờ phượng Chúa. Từ nơi này, mục sư Khải đã rao giảng, cử hành những giờ thờ phượng, mừng Chúa Giáng Sinh, Phục Sinh…và cái tên thân thương Hội Thánh Chuồng Bò ra đời.

Những ngày mưa và những ngày thủy triều dâng cao, “Thánh Đường” chuồng bò nước ngập đến đầu gối. Nơi thờ phượng chúa mênh mang sông nước, và cũng mênh mang tình thương của vị mục sư du mục. Cái chuồng bò bên sông Sài Gòn ấy làm người ta liên tưởng đến Hang Đá Giáng Sinh Bethlehem nơi Chúa Hài Đồng ra đời. Nơi đây cũng chính là nơi mục sư Khải giúp nhiều dân oan thảo những đơn từ khiếu kiện đòi lại đất đai cho họ. Và chỉ vì những giúp đỡ không công ấy, ông đã bị bắt đi với tội danh “âm mưu lật đổ chính quyền” !!!

Cù Huy Hà Vũ, Vi Đức Hồi, blogger Điếu Cày và nhiều vị khác nữa đang bị tù đày. Hà Sĩ Phu, Lê Quốc Quân, Phạm Hồng Sơn cũng đã từng bị giam giữ. Khi ra khỏi trại giam họ vẫn không ngừng bảo vệ lẽ phải. Mẫu số chung của những con người đa diện, đa tài này là nghĩ đến hạnh phúc của người chung quanh và xem đó là mục tiêu của đời mình. Mục sư Dương Kim Khải chắc chắn cũng thế. Ông có thể chấp nhận được các khổ ải trong tù nhưng những trẻ em lang thang, những người dân oan ức, thấp cổ bé miệng sống quanh Hội Thánh Chuồng Bò thì sao, họ bám vào niềm tin gì để sống. Đó mới là nỗi lo lắng của chính ông và cũng là nỗi lo lắng của chúng ta.

Tôi ước mơ rằng tiếng gọi của dòng giống oai hùng từ rất xa xăm, ẩn đâu đó trong mỗi tế bào của chúng ta sẽ đánh thức hàng triệu tâm hồn Việt Nam. 85 triệu con người sẽ cùng đi đến điểm hẹn của chân lý, của công bằng, của nhân phẩm… Cùng làm sống lại tính nhân bản chan hòa của cha ông suốt bao đời. Và để đem Ms Dương Kim Khải trở về với Hội Thánh Chuồng Bò và những người đang cần đến ông.


Nguyễn Thị Từ Huy – Nhật ký ngày 12/5/2011

Từ Huy yêu quý,

Chú vừa ăn nhanh mấy miếng cơm trưa, bây giờ lại ngồi vào máy làm việc, thì nhận được nhật ký của cháu.

Chú nói vắn tắt với cháu vài lời trước khi chuyển cho các bạn biên tập xin phép đăng. Chú tin chắc các bạn BT sẽ thích đăng bài này, vì quý một tâm hồn và một năng lực như cháu, và có lẽ còn vì muốn thông tin nhanh cho bàn dân thiên hạ biết… những gì thiên hạ cần biết.

Trước thế kỷ trước (văn chương cầu kỳ, hè!), có một ông tổng thống Mỹ bị ám sát. Một tháng sau tin tức mới được báo cáo lên Nữ hoàng Anh. Nhưng năm 1983 – có phải năm đó không nhỉ? – tin tổng thống Mỹ Reagan bị ám sát lại đến với một nhà báo Mỹ … qua hồi chuông điện thoại của một nhà báo ở London. “Này, cậu, ngủ dậy chưa, mình nghe tin có ám sát ngay dưới chân tòa nhà cậu ở, làm ơn ngó cổ ra coi xem có chuyện đó không rồi trả lời ngay, mình chờ cậu để đưa tin đây”.

Cuộc sống có Internet là như vậy đó. Những món quà như thế của Giời Đất được phân phát đều cho mọi người. Phát không. Nhưng cũng không hoàn toàn phát không đâu. Giời Đất có nói khẽ với mọi người câu này nữa: “Đôi khi ta chỉ phát quà cho những ai thông minh thôi nhé”.

Hè hè hè, hình như nói xong, Giời Đất cùng cười vui như vậy đó.

Chú Toàn

***

Sáng nay vị cán bộ quản lý đó lại gọi cho tôi. Ông nói rằng ông mệt mỏi quá, vì bên công an lại đề nghị ông phải làm việc với tôi. Ông nói rằng tôi phải viết một cái đơn gửi lên trường trong đó nói rõ rằng tôi đã ký vào Kiến nghị trả tự do cho Cù Huy Hà Vũ. Tôi trả lời ông là tôi không hiểu tại sao tôi lại phải viết cái đơn đó. Và tại sao lại phải gửi cho trường, vì trường không liên quan gì đến việc này cả. Tôi suy nghĩ và suy nghĩ, và cuối cùng cũng vẫn không hiểu được. Tôi từ chối gặp ông, vì trong tư cách một người làm khoa học, tôi không muốn làm việc gì trái với các nguyên tắc. Và tôi hiểu mọi việc chưa dừng lại ở đây. Còn đi tới đâu thì tôi không biết. Nhưng tôi không có gì phải sợ hãi. Tôi không làm gì sai, tôi không làm gì vi phạm pháp luật.

Tại sao không được phép làm điều đúng ? Tại sao không được phép làm điều tốt ?

Có lẽ chú Phạm Toàn nói đúng, rằng cuộc sống vẫn nói to với ta là không thể ảo tưởng, rằng hình như xung quanh ta, mọi thứ đang có màu máu và mùi vị thuốc súng.

Tuy nhiên, chú Toàn ơi, cháu vẫn phải tiếp tục ảo tưởng, vì cháu không thể nghĩ rằng ta đang tồn tại không phải giữa những con người, rằng ta đang tồn tại cùng với những kẻ đã mất hết tính người. Chú có nhắc đến Javert, thật là hay. Đó là một ví dụ rất đẹp trong văn chương cho thấy rằng tính người là một cái gì rất khó hủy diệt. Sắt đá và máy móc trước pháp luật đến như cảnh sát Javert mà cuối cùng đã chọn cái chết. Tất cả chúng ta còn nhớ rằng chính Javert đã tự tử sau khi tha cho Jean Valjean, kẻ mà hắn đã theo đuổi suốt đời mới bắt được. Tác giả không phân tích một lời nào về tâm lý nhân vật, không nói một lời nào về việc tại sao nhân vật tự tử. Độc giả không được giải thích vì sao Javert tự chọn cho mình cái chết. Nhưng độc giả hoàn toàn hiểu rằng, cái chết của Javert chính là sự chiến thắng của nhân tính.

Tất nhiên, chỉ có nhân vật văn học mới chết thôi. Chúng ta không cần ai phải chết, chúng ta chỉ hy vọng lòng nhân có thể chiến thắng sự phi nhân.

Tuyệt đối ngây thơ, tôi tin rằng những người đang gây áp lực cho trường tôi, những người đang muốn tôi phải sợ hãi, hoặc có thể muốn cả những điều mà tôi không biết, họ cũng là những con người, họ cũng có một bộ óc để nhận thức điều sai đúng và họ cũng có một trái tim người để xúc động và để hướng dẫn hành động của họ.

Tôi vẫn tin như vậy, dù tôi có phải trả giá cho niềm tin của mình.

Nguyễn Thị Từ Huy

 

N. T. T. H.

Có lẽ tiếng nói chung của cả dân tộc Việt nam hiện nay là "ĐẢ ĐẢO CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI TOÀN TRỊ CỘNG SẢN VIỆT NAM! ĐẢ ĐẢO HỒ CHÍ MINH VÀ BÈ LỦ SÂU BỌ CỘNG NÔ".



Công Việc

Chúng tôi sẽ mang lại tin tức, tài liệu chính xác trong tình yêu dân -tộc để xây dựng một ViệtNam, không mang các chủ thuyết ngoại-lai, bè đảng như chủ thuyết Cộng-Sản đã và đang thống trị con, dân Việt hiện nay, vì nó được hệ thống hóa tinh vi hơn thời Bắc thuộc, và Pháp thuộc để bắt đồng bào Việt phải cam chịu tủi nhục, phục tùng và làm nô lệ kiểu mới cho Chủ Nghĩa Cộng Sản. Cha ông chúng đã hiên ngang gầy dựng nước Việt, vậy chúng ta đã làm được gì?
Chúng ta phải nhìn vào sự thật để phục vụ con, dân Nước Việt. Nếu muốn đất nước của chúng ta phú cường, độc lập toàn vẹn.
“Nếu bọn Việt Cộng thắng, thì quốc-gia Việt-Nam cũng sẽ bị tiêu-diệt và sẽ biến thành một tỉnh nhỏ của Trung-hoa Cộng-sản. Hơn nữa toàn-dân sẽ phải sống mãi mãi dưới ách độc tài của một bọn vong bản vô gia đình, vô tổ quốc, vô tôn giáo."
Ngô Đình Diệm
(Đồng Cam, Tuy-Hòa 17-9-1955)

Thiện Nguyện

Chúng tôi mời gọi sự cộng tác, đóng góp của các tầng lớp trong xã hội, từ dịch thuật, viết, kỹ thuật, kiến thức nông, công, ngư, kỹ, thương nghiệp. Ngõ hẩu phục vụ lợi ích mọi người dân Việt và Tổ quốc.

Thực Hiện

Nhóm thực hiện xin chân thành kính chúc đồng bào trong tinh thần Đồng-Tiến.

Thư Từ, Bài Vở, Liên Lạc

Chúng tôi luôn sẳn sàng đón nhận thư từ, bài vở, góp ý của mọi tầng lớp đồng bào.
Thư về:

infor@ngodinhdiem.net

#Đánh giá lại Ngô Đình Diệm
#Caravelle I
#Caravelle II

Copyright © 2010 Ngodinhdiem.net . All rights reserved.

Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời